Khu vườn nằm sát một tòa tháp đồng hồ cao sừng sững, cảnh tượng rất có cảm giác cổ tích. Thời gian được điều chỉnh trước, đúng tám giờ, “Boong——”, tiếng chuông trầm đục vang lên, dư âm lan tỏa, kéo dài thăm thẳm.
Mấy chùm pháo hoa lần lượt bay vút lên không trung, nở rộ rực rỡ trên màn đêm màu xanh coban, tựa như cơn mưa sao bị thổi rơi, vẽ thành những quỹ đạo bạc lung linh đáp xuống.
Thấp thoáng nghe thấy tiếng ai đó đang phát biểu. Phòng trang điểm hơi xa, cửa kính cách âm chỉ mở hé một nửa nên âm thanh truyền tới có phần mơ hồ.
Bữa tiệc sắp bắt đầu.
Vì phải khiêu vũ điệu mở màn, xét theo thời gian, lúc này Song Nịnh và Lục Thanh Tri phải đi chuẩn bị lên sân khấu.
Song Nịnh hít sâu một hơi, điều chỉnh trạng thái, cằm nhỏ ngẩng cao, thắt lưng cũng vô thức siết lại. Phần trên chiếc khăn choàng nhỏ thiết kế bằng lớp voan mỏng, bờ vai thanh mảnh nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện, đường xương quai xanh mượt mà ưu nhã.
Tay phải cô nhẹ nhàng đặt lên bàn tay trái đang chìa ra của Lục Thanh Tri.
Anh khép lòng bàn tay, ung dung nắm lấy tay Song Nịnh, cúi xuống giúp cô chỉnh lại lọn tóc rơi trước cổ, động tác tự nhiên ân cần.
Thoạt nhìn tư thế này vô cùng thân mật.
Chu Dự Thời vẫn đứng trước mặt họ, hoàn toàn không có ý định trao đổi danh sách tiết mục với Lục Thanh Tri, trái lại người mà anh ta muốn nói chuyện lại là Song Nịnh. Vì từ lúc bước vào phòng, ánh mắt của Chủ Dự Thời chưa từng rời khỏi cô.
Ở bên cạnh, Lục Thanh Tri lên tiếng trước: “Cảm phiền tránh đường. ”
Song Nịnh nhìn thẳng phía trước, dứt khoát xem Chu Dự Thời như không khí. Anh ta hơi khựng lại, dời bước chân sang một bên.
Trong không gian chỉ còn sót lại tiếng giày cao gót gõ đều đều lên mặt sàn.
Bên ngoài phòng trang điểm là một hành lang dài hun hút, phía trên đỉnh đầu nối tiếp những chùm đèn pha lê, ánh sáng đổ xuống như thác nước, đâu đâu cũng sáng rực rỡ.
Thấy xung quanh không còn ai, không cần tiếp tục diễn kịch, Song Nịnh thu tay về.
Tinh thần của Song Nịnh không tốt mấy, hàng mi cong vút rủ xuống theo mí mắt.
Nhận thấy tâm trạng Song Nịnh đang tụt dốc, Lục Thanh Tri thong thả cất giọng: “Thích anh ta đến vậy sao? Tôi nghe nói hôm nay có một ca sĩ nhỏ đến hát góp vui, nhờ vào danh tiếng của thiên kim truyền thông Nhất Điểm-Khương Đại Kỳ, không ngờ người đó chính là Chu Dự Thời.”
Khương Đại Kỳ, cái tên này cũng rất quen thuộc.
Song Nịnh thoáng trầm mặc, trong giọng nói mang theo chút chua chát: “Em không thích anh ta.”
Nhưng dù sao đó cũng từng là tâm tư thiếu nữ của cô, từng kỳ vọng, từng ngọt ngào, rồi lại bị chà đạp không thương tiếc, nếu muốn xóa sạch những thứ đó cũng phải cần thời gian.
Thời điểm Chu Dự Thời học cấp ba, vì một bức ảnh chụp lúc anh ta đang hát tại lễ kỷ niệm trường mà được tuyển trạch viên phát hiện, từ đó ký hợp đồng với một công ty giải trí nhỏ.
Chu Dự Thời một lòng muốn mang theo ban nhạc rock mình tự thành lập từ thời trung học, nhưng công ty chỉ muốn lăng xê mình anh ta. Chu Dự Thời dốc sức tranh đấu, ban nhạc đã được giữ lại, nhưng sau đó công ty căn bản không cho họ bất cứ cơ hội nào.
Cũng chỉ thỉnh thoảng diễn vài buổi trên phố, người qua đường quay video biểu diễn đăng lên mạng, nhờ vào gương mặt đẹp trai lạnh lùng của Chu Dự Thời, ban nhạc mới có chút danh tiếng nhỏ nhoi.
Có điều về sau tài nguyên không theo kịp, chẳng tạo nên thành tích gì lớn lao.
Vẫn cứ mờ nhạt như cũ, không ai biết đến.
Kể từ buổi chiều trung học được Chu Dự Thời cứu giúp, Song Nịnh đã trở thành người hâm mộ trung thành nhất của anh ta.
Cô lén cất giữ rất nhiều áp phích, hình ảnh và nhãn dán của Chu Dự Thời, còn cả những bức họa đủ mọi dáng vẻ do chính tay cô vẽ nên.
Hoặc mỉm cười nhàn nhạt, hoặc lạnh lùng xa cách, trong mắt cô mỗi một tấm hình của Chu Dự Thời đều đẹp đẽ đến mức không gì sánh kịp.
Trong số đó có rất nhiều món đồ Song Nịnh phải tiết kiệm tiền ăn sáng để đặt làm riêng, ngoài thị trường căn bản chẳng thể mua được, tất cả được đặt cẩn thận dưới đáy tủ sách.
Sợ bị phát hiện, hiếm khi cô dám lấy ra ngắm nhìn, vậy mà vào một ngày xui xẻo nọ vẫn bị mẹ cô tìm ra.
Tất cả những món đồ liên quan đến Chu Dự Thời mà cô sưu tầm cất giữ suốt mấy năm qua, trong chớp mắt bị mẹ xé thành mảnh vụn.
Nguyễn Chi Dương gần như phát điên, cho dù xé nát vẫn cố sức dùng chân nghiền nát những mảnh giấy kia, gào lên khản đặc cả giọng chỉ thẳng vào mặt cô mắng nhiếc: “Nguyễn Song Nịnh, mày điên rồi! Sao mày dám thích chính... của mày!”
Bà thở dốc, đáy mắt đỏ ngầu: “Mày rốt cuộc có biết xấu hổ không hả!”
Song Nịnh bị những từ ngữ sắc nhọn của mẹ đâm vô cùng đau đớn, lần đầu tiên trong đời, cô bất chấp tất cả cãi lại mẹ mình: “Anh ấy là gì của con? Anh trai? Anh ấy thậm chí chẳng phải con trai ruột của chú Chu, tại sao con không thể….”
“Chát”.
Một cái tát vang dội giáng xuống mặt Song Nịnh.
Đột nhiên thế giới trở nên thật yên tĩnh.
Nguyễn Chi Dương dùng hết sức bình sinh, cái tát này vô cùng nặng nề, trên mặt Song Nịnh lập tức hiện rõ dấu tay.
Sau khi ra tay, có lẽ bà đã bình tĩnh phần nào, hơi thở dần khôi phục, cằm hất cao, khôi phục tư thái đoan trang như thường lệ, lạnh lùng nhìn con gái: “Có phải mày nhất định muốn ép tao với chú Chu của mày ly hôn mới chịu thôi không, những lời này sau này đừng bao giờ nhắc tới.”
“Mẹ!” Gò má đau rát như lửa đốt, Song Nịnh giống như một con thú nhỏ sụp đổ, ngồi thụp xuống ôm lấy đầu gối, gương mặt đẫm lệ ngước lên nhìn: “Nếu không có anh Dự Thời, mẹ có từng nghĩ con sẽ ra sao không?”
Bờ vai Nguyễn Chi Dương run lên, sống lưng hơi còng xuống rồi lập tức dựng thẳng.
“Tao nói với mày rồi, hãy quên hết chuyện quá khứ đi, ít nhất hiện tại mày không sao.”
Không sao ư?
Đến cả việc chung sống bình thường với các bạn nam cùng lớp cũng không làm được, thế mà gọi là không sao sao?
Cho dù nếp nhăn đã bò lên nơi khóe mắt, Nguyễn Chi Dương vẫn vô cùng ưu nhã xinh đẹp, bà nhìn con gái mình, giống như đang nhẫn nhịn: “Mày tưởng Chu Dự Thời là hạng người gì…..”
Bà chỉ nói nửa câu, như chợt tỉnh táo, bèn dừng lời: “Tóm lại, hãy thu lại toàn bộ những tâm tư không nên có của mày, mày và Chu Dự Thời vĩnh viễn không thể nào.”
Vĩnh viễn không thể nào.
Mảnh giấy vụn nát dưới đất tựa như những bông tuyết, gần như chôn vùi Song Nịnh trong sự giá rét.
*
Tiếng pháo hoa ngày càng rõ nét.
Trong vườn hoa, đèn đuốc rực rỡ, sáng như ban ngày, tháp sâm panh cao ngất.
Dù không ăn nhập với thiết kế tổng thể, nhưng ông nội Lục chẳng hề để tâm chuyện đó, lòng khao khát khoe khoang thúc giục, nhất quyết bắt người ta đặt tháp đào mừng thọ cùng bức tranh Bách Thọ ở vị trí bắt mắt nhất.
Nếu không phải Lục Thanh Tri ngăn cản, ông còn định sai người làm một tấm biểu ngữ khổng lồ với dòng chữ “Chào mừng cháu dâu bảo bối Nguyễn Song Nịnh của tôi”.
Dẫu vậy, điều này cũng làm không khí vui tươi của tiệc mừng thọ thêm phần đậm đà.
Sân khấu hình tròn được trang trí theo phong cách phục dựng thời dân quốc, những tấm rèm nhung dày dặn đan xen sắc đỏ bạc phủ một bên, giá nến chạm khắc kiểu Pháp cao thấp đan xen nhịp nhàng, nâng đỡ vô số ánh nến, đèn sàn điểm xuyết dưới chân sân khấu.
Đèn cũng mơ màng, trăng cũng mơ màng.
Vừa duy mỹ vừa lãng mạn.
Mọi thứ chuẩn bị bắt đầu.
Theo như những gì tập dượt trước đó, Nguyễn Song Nịnh và Lục Thanh Tri lần lượt đứng ở hai đầu sân khấu.
Xung quanh tối mờ, duy chỉ có hai luồng sáng đuổi theo bóng dáng họ.
Vừa mới lên đài, hai người tạo nên một tràng tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Tóm lại, một đôi tuyệt sắc.
Song Nịnh giống như nàng công chúa nhân ngư lạc xuống trần gian, gương mặt kinh diễm, váy dài lấp lánh lưu quang, đẹp đến mức khiến người ta nín thở.
Nhìn sang Lục Thanh Tri, phần lớn mọi người đều là lần đầu tiên nhìn thấy anh ngoài đời, vốn tưởng rằng gương mặt trên màn ảnh đủ đẹp rồi, hôm nay tận mắt chiêm ngưỡng chân dung mới kinh ngạc nhận ra anh còn phong tình quyến rũ hơn.
Anh mặc chiếc sơ mi trắng chất liệu cotton linen, có những nếp gấp cùng thiết kế cố tình làm cũ, vạt áo bất quy tắc không vắt sổ, trước ngực phải thêu mấy bông hồng lập thể mang cảm giác cháy sém, quần tây cắt may vừa vặn, ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp.
Anh hướng về phía Song Nịnh đưa tay ra, tư thái hờ hững đầy mê hoặc.
Tiếng nhạc vang lên.
Một tay Song Nịnh nhấc nhẹ tà váy, xoay người nhẹ nhàng theo nhịp điệu, xoay tới trước mặt anh, bước chân liên tục đưa thân hình đung đưa sang hai bên, lòng bàn tay hai người áp sát, nhìn nhau mỉm cười.
Cùng với khúc nhạc lãng mạn, họ nâng bước, xoay tròn, lắc lư, nghiêng người, đảo chiều.
Vũ điệu nhịp nhàng liên miên bất tận.
Họ phối hợp ăn ý, trong mắt chỉ phản chiếu hình bóng đối phương, dường như đến cả không khí cũng đang chảy tràn mật ngọt.
Lục Thanh Tri siết chặt eo cô, trời đất xoay chuyển, tà váy tung bay.
Chẳng thiết kế động tác gì phức tạp, đều là những bước nhảy cơ bản, nhưng giữa hai người toát ra một bầu không khí tuyệt diệu, tiếng vỗ tay dưới đài từng đợt nối tiếp từng đợt.
Khương Đại Kỳ ngồi ở hàng giữa, tầm mắt luôn dừng trên gương mặt Nguyễn Song Ninh, gương mặt kinh diễm kia thấp thoáng cảm thấy quen thuộc, nhìn hồi lâu mới cuối cùng nhớ ra, nói với Chu Dự Thời bên cạnh: “Đây chẳng phải cô em gái nhà anh sao?”
Chu Dự Thời không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương: “Tôi nói rồi, cô ấy không phải em gái tôi.”
“Được được được,” Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, tuy quen sống cảnh đại tiểu thư nói một không ai dám nói hai, tính tình kiêu kỳ, nhưng đối mặt với Chu Dự Thời trước nay cô ta luôn giữ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu, không hề nổi nóng, “Nguyễn Song Nịnh đúng không.”
Khương Đại Kỳ không phải người có trí nhớ siêu phàm, sở dĩ có ấn tượng sâu sắc đến thế với người mới gặp một lần, hơn nữa còn có thể gọi chính xác tên cô, hoàn toàn vì Song Nịnh thực sự quá sức nổi bật.
Khương Đại Kỳ từng lấy thân phận bạn gái ép Chu Dự Thời đưa cô ta về nhà ăn một bữa cơm.
Sau khi tự giới thiệu, cô ta liếc mắt đã nhận ra tâm tư của cô gái nhỏ này đối với Chu Dự Thời không hề bình thường.
Món ăn tối hôm đó không hợp khẩu vị Khương Đại Kỳ, cô ta ăn rất ít, tính cách của Chu Dự Thời vốn lạnh lùng ít nói, luôn là cô ta tìm chủ đề trò chuyện.
Trong suốt bữa ăn, còn có một người cũng không hề lên tiếng, đó là Song Nịnh.
Cô gái nhỏ mắt đỏ hoe, chỉ lo cúi đầu, không gắp thức ăn, lặng lẽ xúc từng miếng cơm trắng, giống như đang đếm hạt cơm vậy, cho tới khi bữa tối kết thúc vẫn còn thừa lại hơn nửa bát.
Trực giác mách bảo cô ta, hiện tại cô gái nhỏ này đang rất đau lòng.
Khương Đại Kỳ âm thầm quan sát Nguyễn Song Nịnh, vô cớ nảy sinh một loại cảm giác nguy hiểm. Người kia thực sự quá đỗi xinh đẹp.
Không phải vẻ đẹp do thực phẩm bảo dưỡng hay mỹ phẩm đắp lên, gương mặt nhỏ nhắn sạch sẽ, làn da trắng ngần, thanh khiết trong trẻo, mái tóc búi củ tỏi tùy ý, hàng mi vừa dài vừa cong, mềm mại mà thuần khiết.
Nguyễn Song Nịnh chẳng nói lời nào, cũng không làm bất cứ điều gì, chỉ ngồi ngoan ngoãn ở đó với khóe mắt ửng đỏ, bấy nhiêu thôi đủ khơi dậy lòng đố kỵ của cô ta.
Thế nên Khương Đại Kỳ tự ý quyết định, lén lút nói với cô những vài lời.
Sau đó đôi bên cũng không gặp lại.
Về sau đột nhiên nghe tin Song Nịnh kết hôn, nhưng chẳng rõ là cùng ai.
Hiện tại không hiểu tại sao lại có quan hệ với Lục Thanh Tri.
Động tác kết thúc, xoay người đảo chiều, Song Nịnh xoay vào vòng tay Lục Thanh Tri, anh nửa ôm nửa bế lấy cô, điều chỉnh tư thế kết màn, nốt nhạc cuối cùng rơi xuống.
Một điệu nhảy kết thúc.
Đề xuất: Nên đọc 📚