Lục Diên lau người cho Kỳ Thịnh xong, cầm lấy miếng lót khô ráo đặt sẵn bên cạnh che chắn phần hạ bộ cho nam nhân, sau đó xỏ quần vào cho hắn.
Đợi khi quần đã mặc xong, nàng mới rút miếng lót ra ngoài.
Đã hôn mê hai tháng ròng, sức nặng của người nam nhân này vẫn không hề nhẹ, Lục Diên phải tốn rất nhiều sức lực mới giúp hắn lật người được để lót lại miếng đệm khô ráo xuống dưới mông.
Làm xong mọi việc, Lục Diên cũng mệt đến toát mồ hôi hột.
Nhớ đến sắc mặt nam nhân lúc nãy, ánh mắt nàng không tự chủ được mà dời về phía gương mặt hắn.
Sắc hồng trên mặt nam nhân vẫn chưa tan hết, so với vẻ nhợt nhạt ngày hôm qua, hôm nay bỗng dưng đỏ ửng trông khí sắc lại tốt hơn nhiều.
Vừa rồi hắn đỏ mặt là vì nàng thay quần nên mới thẹn thùng? Hay vì nguyên nhân nào khác?
Quan sát một lúc, Lục Diên thu hồi tầm mắt, cầm lấy chiếc quần bẩn và miếng lót vừa thay rồi bước ra khỏi phòng.
Nàng dùng bồ kết rửa tay mấy lượt mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vẩy khô nước trên tay, nàng đi sờ thử áo quần của Thu Hoa thấy đã khô hẳn bèn mặc vào cho tiểu nữ hài, tránh để trời nắng nóng mà lại bị cảm lạnh.
Mặc xong áo cho Thu Hoa cũng chưa thể nghỉ ngơi, việc chính vẫn chưa làm xong, nàng phải đi giặt đồ.
Nàng nhớ việc giặt giũ thời này thường dùng chày gỗ để đập, tìm một lúc thì thấy nó ở trong gian chứa đồ.
Nàng cầm theo y phục của Kỳ Thịnh và đống đồ thay ra hôm qua của cả nhà ra bờ sông giặt giũ.
Trời đang nắng gắt, nàng tìm được một nơi râm mát có tảng đá lớn.
Nàng làm ướt quần áo, xoa bồ kết lên trên rồi dùng chày gỗ đập giặt.
Có lẽ việc giặt giũ cũng cần kỹ xảo, thế nên chẳng mấy chốc Lục Diên đã mỏi nhừ cả tay.
Nàng đứng dậy vươn vai thư giãn cánh tay, ánh mắt vô tình rơi vào mặt sông phẳng lặng, dần dần trong lòng nảy ra một ý nghĩ nguy hiểm.
—— Nếu nàng nhảy xuống sông, tỉ lệ quay về hiện đại là bao nhiêu?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lục Diên đã vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Tính mạng là đáng quý, thử một lần không khéo là đi đời luôn, chẳng còn cơ hội làm lại hay xuyên không lần nữa, lúc đó là chết thật sự đấy.
Nàng không được có suy nghĩ như vậy nữa. Tuy ngày tháng hiện tại khổ cực nhưng cuộc sống tốt đẹp đều do đôi tay gây dựng mà thành.
Dẫu không được hưởng vinh hoa phú quý nhưng cố gắng một chút chắc chắn có thể ăn no mặc ấm.
Nghĩ thông suốt rồi, Lục Diên bưng chậu gỗ trở về, tới sân nàng vắt quần áo lên sào tre.
Tiết trời đầu thu ban ngày nắng rất gắt, chỉ một buổi chiều là quần áo đã khô cong.
Thu xếp xong xuôi, nàng lại mang đệm rơm trong gian chứa đồ ra phơi nắng.
Nửa đêm qua cứ thấy ngứa ngáy khắp người, nàng nghi ngờ là do cái đệm cỏ này có vấn đề.
Trước đây trời mưa, mặt đất ẩm ướt, chắc chắn có côn trùng bò vào.
Nói thật lòng, mỗi khi nằm xuống đệm rơm nàng đều phải đấu tranh tư tưởng rất lâu.
Chính lúc này, Lục Diên khao khát kiếm tiền mãnh liệt, nàng muốn được ăn cơm trắng, được ăn thịt, được ngủ trên giường tử tế.
Mang đệm rơm ra phơi xong, nàng lại vào dọn dẹp gian chứa đồ một lượt.
Tro bếp có thể chống được vài loại côn trùng nhỏ, nàng múc một ít tro từ cửa lò ra rắc vào các ngóc ngách trong phòng.
Dọn dẹp vệ sinh xong, nàng đặt một chậu nước và một thùng nước dưới nắng, đợi đến chiều tối nước ấm lên là có thể dùng để tắm rửa.
Làm xong những việc này, nàng mượn cái kéo của Hà thái thái để cắt móng tay cho mình và hai đứa nhỏ.
Không chỉ móng tay bọn trẻ bẩn mà kẽ móng tay nàng cũng dính đầy bùn đất.
Lão thái thái làm việc may vá cả buổi sáng nên mỏi mắt, lưng vai cũng đau nhức bèn dừng tay nghỉ ngơi.
Lúc bà đứng dậy vươn vai, ánh mắt dừng lại trên người ba mẫu tử họ.
Dường như hôm nay Tô goá phụ có chút khác biệt.
Vẫn là con người đó nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác xưa.
Nửa tháng trước nàng ta như cái xác rỗng, ánh mắt vô hồn, vậy mà giờ đây nói chuyện nhiều hơn, đôi mắt cũng có thần thái, cả người có thêm sức sống.
Chẳng biết chuyện này có tính là tốt hay không.
Hà thái thái không sợ gì khác, chỉ sợ Tô goá phụ này thay đổi rồi, suy nghĩ cũng nhiều lên, đến lúc chưa đầy hai tháng đã dẫn theo con cái tái giá với người khác.
Đến lúc đó sao một bà già như bà đấu lại được nhà người ta?
Nghĩ tới đây, Hà thái thái thầm nhủ phải tìm cách giữ chân Tô goá phụ mới được.
Bên này Lục Diên cắt xong móng tay cho bọn trẻ, định trả kéo thì thấy Hà thái thái lại đang nhìn mình chằm chằm.
Nàng thấy rợn cả người, cứ ngỡ lão thái thái đang tính toán chuyện của nàng với đứa cháu trai.
Lục Diên đặt kéo lại vào cái rổ nhỏ, vờ chuyển chủ đề hỏi: "Lão thái thái, nhà ta không trồng rau cỏ hay lương thực gì sao?"
Hà thái thái định thần lại, đáp: "Ruộng đất cầm cố hết rồi, đất vườn có một mảnh, mụ già này vừa phải chăm người bệnh vừa phải thêu thùa nên lo liệu không xuể."
"Sao thế, ngươi muốn trồng rau à?"
Lúc Kỳ Thịnh mới bị thương, thương thế rất nặng, suýt chút nữa là mất mạng, cũng may Hà thái thái gom góp tiền mua được nhân sâm mới giữ lại được chút hơi tàn cho hắn.
Lục Diên đáp: "Cũng không thể cứ ăn rau dại mãi được."
Hà thái thái nhìn trời nắng, bảo: "Để ta dẫn ngươi đi xem."
Hà thái thái nhốt gà vào lồng rồi mới dẫn Lục Diên ra ngoài.
Hai đứa trẻ cũng muốn đi theo, Lục Diên đành phải bế đứa nhỏ nhất.
Trong nhà vắng người một lát cũng không sao.
Chủ yếu là hai đứa nhỏ ở nhà cũng chẳng giúp được gì, vả lại không có người trông nom chúng sẽ rất nguy hiểm.
Mảnh vườn nằm ngay sau gò đất nhỏ sau nhà, đất không rộng lắm, chừng bảy tám mét vuông, cỏ dại mọc um tùm, còn sót lại hai ba cây cải thảo dở sống dở chết.
Hà thái thái nói: "Mụ già này nước còn chẳng xách nổi nên đành để hoang thôi."
Mảnh vườn này vốn là do Hà thái thái khai khẩn lúc mới dọn tới. Nhưng gieo hạt chưa được bao lâu thì thể lực không theo kịp nên đành bỏ mặc.
Lục Diên nhìn vị trí con sông, gánh nước tới tận đây đúng là việc nặng nhọc.
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Hằng ngày nước tắm có thể đào một cái hố để chứa lại có thể dùng tưới vườn, như vậy không cần phải chạy ra tận bờ sông gánh nước nữa."
Hà thái thái đáp: "Ngươi muốn bày vẽ thì cứ làm, ta thì chẳng còn sức nữa, trong nhà vẫn còn ít hạt giống rau, ngươi muốn trồng thì ta lấy cho."
Lục Diên gật đầu, hôm nay nắng to dễ bị say nắng, phải đợi sáng mai mới cuốc đất được.
Về đến nhà, Lục Diên xem lại mẻ mộc nhĩ.
Phơi hơn một canh giờ, những cánh mộc nhĩ vốn mọng nước đã khô héo nhăn nheo lại.
Nắng thế này, ngày mai phơi thêm một ngày chắc là ổn.
Cuối cùng buổi chiều cũng chẳng còn việc gì làm, nàng có thể nghỉ ngơi một chút.
Ngồi dưới góc tường, gió mát thổi tới, nàng không biết đã dựa lưng vào tường ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chẳng rõ đã ngủ bao lâu, lúc tỉnh dậy chỉ thấy cổ đau nhức vô cùng.
Nhìn trời chắc khoảng từ giờ Thân đến giờ Dậu, không có đồng hồ thật là phiền phức.
Trước đây nàng vốn không biết nhìn giờ thông qua thiên tượng nhưng nguyên chủ thì biết, ký ức của nàng ta vẫn còn trong đầu nàng, dựa vào đó nàng cũng có thể nhìn ra đôi chút.
Nàng đi sờ thử chậu nước phơi ngoài sân thấy đã ấm nóng có thể tắm được rồi.
Nàng bảo Xuân Hoa đi tắm trước, còn mình thì ra ngoài sân bắt đầu đào hố.
Đất không quá cứng, đào một lát cũng xong một cái hố đất.
Nàng đổ hết nước tắm của Xuân Hoa vào hố.
Quan sát một lát, tuy có hiện tượng thấm nước nhưng hằng ngày đều đổ nước vào, chỉ cần duy trì độ ẩm nhất định thì tốc độ thấm sẽ chậm lại, như vậy là có thể chứa được nước.
Quay lại sân, nàng khiêng đệm rơm và chiếu đã phơi nắng về phòng, sau khi phơi xong đệm cỏ đã khô ráo, lòng nàng cũng yên tâm hơn một chút.
Trải xong đệm và chiếu, nàng đốt ngải cứu xông phòng rồi đóng cửa sổ lại. Xông ngải cứu không chỉ đuổi muỗi mà còn phòng được các loại côn trùng nhiều chân khác.
Xong xuôi nàng vỗ phủi tay, thầm nhủ đã đến lúc đi nấu cơm.
Ý nghĩ nấu cơm vừa nảy ra, nàng bỗng sững lại.
Mấy việc này nàng thích nghi nhanh quá mức rồi.
Nhanh đến mức gần như chẳng cần suy nghĩ.
Ngẫm lại chắc là do ảnh hưởng từ ký ức của nguyên chủ, cộng thêm phản xạ tự nhiên không chịu để chân tay nghỉ ngơi.
Cũng có lẽ xuyên không vào cái khởi đầu thảm hại thế này có thể khiến kẻ lười cũng phải chăm chỉ lên.
Bước ra khỏi gian chứa đồ, Hà thái thái bưng nửa bát cám gạo từ trong phòng ra.
Nàng nhìn qua, trong bát cám còn có một quả trứng gà nhỏ.
Hà thái thái đưa bát cho nàng, bảo: "Đập quả trứng này ra, một nửa để nấu cháo, nửa còn lại làm bánh."
Lục Diên gật đầu, trứng gà không lớn lại còn phải chia làm hai, trộn vào trong cám gạo chắc cũng chẳng nếm ra vị gì.
Nhưng sao hôm nay lão thái thái lại hào phóng thế này?
Trứng của hai con gà mái trong sân cơ bản đều để bán lấy tiền, trước đây họ chẳng được nếm một miếng, sao hôm nay bà lại bằng lòng chia sẻ?
Lục Diên vừa suy tính vừa bước vào bếp.
Đợi khi ăn xong bữa tối, đến lúc phải đút cháo cho Kỳ Thịnh và thay quần cho hắn lần nữa nàng mới vỡ lẽ ra, đây đâu phải là động lòng trắc ẩn cho bọn họ ăn, rõ ràng là muốn thu phục lòng người.
Sau khi hiểu ra, Lục Diên thở dài bất lực.
Ăn nhờ ở đậu, cái ăn cũng là của lão thái thái, bà bảo nàng hầu hạ nam nhân trong phòng đó sao nàng có thể từ chối được?
Nàng lắc đầu, đặt bát cháo xuống bắt đầu dọn dẹp cho Kỳ Thịnh.
Đa có một lần kinh nghiệm thay quần cho Kỳ Thịnh nên nàng cũng biết phải làm thế nào.
Lúc thay quần nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú kia, lần này nếu mặt hắn lại đỏ chắc chắn là hắn có ý thức.
Nhưng đợi đến khi thay quần xong, sắc mặt nam nhân vẫn chẳng có chút thay đổi nào.
Chẳng lẽ chuyện đỏ mặt sáng nay chỉ là trùng hợp?
Lục Diên bán tín bán nghi đút cháo cho Kỳ Thịnh rồi mang theo thắc mắc rời khỏi phòng.
Màn đêm buông xuống, có lẽ do hôm nay quá mệt mỏi, Lục Diên nằm trên đệm cỏ khô ráo, nghe tiếng dế mèn và ếch nhái kêu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
*
Trong đêm, lão thái thái trằn trọc không ngủ được lại như thường lệ đi vào trò chuyện với cháu trai.
Kỳ Thịnh cũng từ cơn mê man mà dần có ý thức.
"Thịnh nhi, từ giờ đến lúc con và Tô góa phụ viên phòng còn phải đợi bốn mươi ba ngày nữa, liệu thời gian này có lâu quá không?"
Vừa hồi phục ý thức đã nghe thấy chuyện hoang đường này, Kỳ Thịnh: …
Từ khi nào tổ mẫu hắn đã trở nên nôn nóng như vậy?
Bốn mươi ba ngày không lâu, thật sự không lâu chút nào, thậm chí Kỳ Thịnh cảm thấy có thể hoãn lại vài ba năm cũng được.
Bên tai vẫn là tiếng lẩm bẩm của tổ mẫu.
"Họ Tô này bỗng dưng thay đổi, bà chỉ sợ nàng ta nảy sinh ý định khác, lỡ như gần đến ngày đấy nàng ta lại theo người khác thì biết tính sao?"
Kỳ Thịnh thầm nghĩ như vậy cũng tốt.
"Bà thấy hay là cứ để nàng ta dọn vào ở cùng con trước là tốt nhất. Con có tướng mạo khôi ngô, cơ thể cũng chưa đến mức gầy rộc đi hẳn, đêm đêm nàng ta nhìn ngắm gương mặt con, kiểu gì chẳng có vài phần động lòng."
"Dù sao nàng ta cũng là goá phụ, biết đâu nửa đêm cô đơn lại nảy sinh ý định muốn viên phòng với con, chuyện này cũng không phải không thể xảy ra."
Lời của tổ mẫu thẳng thừng và lộ liễu vô cùng.
Lọt vào tai Kỳ Thịnh nghe thật không thoải mái chút nào.
"Chỉ là chẳng biết khuyên bảo thế nào để Tô góa phụ tự nguyện dọn vào căn phòng này ở."
Nói đến đây Hà thái thái cũng thấy nan giải.
"Thôi cứ đợi thêm chút nữa vậy, ít ra cũng phải nuôi cho nàng ta có tí da tí thịt đã, gầy nhom thế kia nhìn còn khô héo hơn cả bà già này."
Tổ mẫu…
Kỳ Thịnh vừa khó chịu vừa bất lực.
Vì sự miêu tả của tổ mẫu, trong đầu Kỳ Thịnh hiện lên hình ảnh một nữ nhân.
Tóc tai như cỏ úa, da dẻ đen nhẻm, thân hình gầy gò, dáng đi lom khom.
Trong đầu hắn lại hiện thêm một cảnh tượng khác.
Hôm nay một nữ nhân như thế đã lột quần hắn ra và nhìn hắn chằm chằm suốt buổi.
Nghĩ tới đây Kỳ Thịnh chỉ thấy khắp người chỗ nào cũng không thoải mái.
Hà thái thái đang toan tính một kế hoạch táo bạo để giữ chân Lục Diên, còn Kỳ Thịnh thì đang trải qua những cảm xúc vô cùng phức tạp khi trở thành đối tượng bị "nhìn ngắm". Liệu Lục Diên có đồng ý chuyển vào phòng ở cùng Kỳ Thịnh không? Bạn có muốn tôi tiếp tục kể chương tiếp theo không?
Đợi khi quần đã mặc xong, nàng mới rút miếng lót ra ngoài.
Đã hôn mê hai tháng ròng, sức nặng của người nam nhân này vẫn không hề nhẹ, Lục Diên phải tốn rất nhiều sức lực mới giúp hắn lật người được để lót lại miếng đệm khô ráo xuống dưới mông.
Làm xong mọi việc, Lục Diên cũng mệt đến toát mồ hôi hột.
Nhớ đến sắc mặt nam nhân lúc nãy, ánh mắt nàng không tự chủ được mà dời về phía gương mặt hắn.
Sắc hồng trên mặt nam nhân vẫn chưa tan hết, so với vẻ nhợt nhạt ngày hôm qua, hôm nay bỗng dưng đỏ ửng trông khí sắc lại tốt hơn nhiều.
Vừa rồi hắn đỏ mặt là vì nàng thay quần nên mới thẹn thùng? Hay vì nguyên nhân nào khác?
Quan sát một lúc, Lục Diên thu hồi tầm mắt, cầm lấy chiếc quần bẩn và miếng lót vừa thay rồi bước ra khỏi phòng.
Nàng dùng bồ kết rửa tay mấy lượt mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vẩy khô nước trên tay, nàng đi sờ thử áo quần của Thu Hoa thấy đã khô hẳn bèn mặc vào cho tiểu nữ hài, tránh để trời nắng nóng mà lại bị cảm lạnh.
Mặc xong áo cho Thu Hoa cũng chưa thể nghỉ ngơi, việc chính vẫn chưa làm xong, nàng phải đi giặt đồ.
Nàng nhớ việc giặt giũ thời này thường dùng chày gỗ để đập, tìm một lúc thì thấy nó ở trong gian chứa đồ.
Nàng cầm theo y phục của Kỳ Thịnh và đống đồ thay ra hôm qua của cả nhà ra bờ sông giặt giũ.
Trời đang nắng gắt, nàng tìm được một nơi râm mát có tảng đá lớn.
Nàng làm ướt quần áo, xoa bồ kết lên trên rồi dùng chày gỗ đập giặt.
Có lẽ việc giặt giũ cũng cần kỹ xảo, thế nên chẳng mấy chốc Lục Diên đã mỏi nhừ cả tay.
Nàng đứng dậy vươn vai thư giãn cánh tay, ánh mắt vô tình rơi vào mặt sông phẳng lặng, dần dần trong lòng nảy ra một ý nghĩ nguy hiểm.
—— Nếu nàng nhảy xuống sông, tỉ lệ quay về hiện đại là bao nhiêu?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lục Diên đã vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Tính mạng là đáng quý, thử một lần không khéo là đi đời luôn, chẳng còn cơ hội làm lại hay xuyên không lần nữa, lúc đó là chết thật sự đấy.
Nàng không được có suy nghĩ như vậy nữa. Tuy ngày tháng hiện tại khổ cực nhưng cuộc sống tốt đẹp đều do đôi tay gây dựng mà thành.
Dẫu không được hưởng vinh hoa phú quý nhưng cố gắng một chút chắc chắn có thể ăn no mặc ấm.
Nghĩ thông suốt rồi, Lục Diên bưng chậu gỗ trở về, tới sân nàng vắt quần áo lên sào tre.
Tiết trời đầu thu ban ngày nắng rất gắt, chỉ một buổi chiều là quần áo đã khô cong.
Thu xếp xong xuôi, nàng lại mang đệm rơm trong gian chứa đồ ra phơi nắng.
Nửa đêm qua cứ thấy ngứa ngáy khắp người, nàng nghi ngờ là do cái đệm cỏ này có vấn đề.
Trước đây trời mưa, mặt đất ẩm ướt, chắc chắn có côn trùng bò vào.
Nói thật lòng, mỗi khi nằm xuống đệm rơm nàng đều phải đấu tranh tư tưởng rất lâu.
Chính lúc này, Lục Diên khao khát kiếm tiền mãnh liệt, nàng muốn được ăn cơm trắng, được ăn thịt, được ngủ trên giường tử tế.
Mang đệm rơm ra phơi xong, nàng lại vào dọn dẹp gian chứa đồ một lượt.
Tro bếp có thể chống được vài loại côn trùng nhỏ, nàng múc một ít tro từ cửa lò ra rắc vào các ngóc ngách trong phòng.
Dọn dẹp vệ sinh xong, nàng đặt một chậu nước và một thùng nước dưới nắng, đợi đến chiều tối nước ấm lên là có thể dùng để tắm rửa.
Làm xong những việc này, nàng mượn cái kéo của Hà thái thái để cắt móng tay cho mình và hai đứa nhỏ.
Không chỉ móng tay bọn trẻ bẩn mà kẽ móng tay nàng cũng dính đầy bùn đất.
Lão thái thái làm việc may vá cả buổi sáng nên mỏi mắt, lưng vai cũng đau nhức bèn dừng tay nghỉ ngơi.
Lúc bà đứng dậy vươn vai, ánh mắt dừng lại trên người ba mẫu tử họ.
Dường như hôm nay Tô goá phụ có chút khác biệt.
Vẫn là con người đó nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác xưa.
Nửa tháng trước nàng ta như cái xác rỗng, ánh mắt vô hồn, vậy mà giờ đây nói chuyện nhiều hơn, đôi mắt cũng có thần thái, cả người có thêm sức sống.
Chẳng biết chuyện này có tính là tốt hay không.
Hà thái thái không sợ gì khác, chỉ sợ Tô goá phụ này thay đổi rồi, suy nghĩ cũng nhiều lên, đến lúc chưa đầy hai tháng đã dẫn theo con cái tái giá với người khác.
Đến lúc đó sao một bà già như bà đấu lại được nhà người ta?
Nghĩ tới đây, Hà thái thái thầm nhủ phải tìm cách giữ chân Tô goá phụ mới được.
Bên này Lục Diên cắt xong móng tay cho bọn trẻ, định trả kéo thì thấy Hà thái thái lại đang nhìn mình chằm chằm.
Nàng thấy rợn cả người, cứ ngỡ lão thái thái đang tính toán chuyện của nàng với đứa cháu trai.
Lục Diên đặt kéo lại vào cái rổ nhỏ, vờ chuyển chủ đề hỏi: "Lão thái thái, nhà ta không trồng rau cỏ hay lương thực gì sao?"
Hà thái thái định thần lại, đáp: "Ruộng đất cầm cố hết rồi, đất vườn có một mảnh, mụ già này vừa phải chăm người bệnh vừa phải thêu thùa nên lo liệu không xuể."
"Sao thế, ngươi muốn trồng rau à?"
Lúc Kỳ Thịnh mới bị thương, thương thế rất nặng, suýt chút nữa là mất mạng, cũng may Hà thái thái gom góp tiền mua được nhân sâm mới giữ lại được chút hơi tàn cho hắn.
Lục Diên đáp: "Cũng không thể cứ ăn rau dại mãi được."
Hà thái thái nhìn trời nắng, bảo: "Để ta dẫn ngươi đi xem."
Hà thái thái nhốt gà vào lồng rồi mới dẫn Lục Diên ra ngoài.
Hai đứa trẻ cũng muốn đi theo, Lục Diên đành phải bế đứa nhỏ nhất.
Trong nhà vắng người một lát cũng không sao.
Chủ yếu là hai đứa nhỏ ở nhà cũng chẳng giúp được gì, vả lại không có người trông nom chúng sẽ rất nguy hiểm.
Mảnh vườn nằm ngay sau gò đất nhỏ sau nhà, đất không rộng lắm, chừng bảy tám mét vuông, cỏ dại mọc um tùm, còn sót lại hai ba cây cải thảo dở sống dở chết.
Hà thái thái nói: "Mụ già này nước còn chẳng xách nổi nên đành để hoang thôi."
Mảnh vườn này vốn là do Hà thái thái khai khẩn lúc mới dọn tới. Nhưng gieo hạt chưa được bao lâu thì thể lực không theo kịp nên đành bỏ mặc.
Lục Diên nhìn vị trí con sông, gánh nước tới tận đây đúng là việc nặng nhọc.
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói: "Hằng ngày nước tắm có thể đào một cái hố để chứa lại có thể dùng tưới vườn, như vậy không cần phải chạy ra tận bờ sông gánh nước nữa."
Hà thái thái đáp: "Ngươi muốn bày vẽ thì cứ làm, ta thì chẳng còn sức nữa, trong nhà vẫn còn ít hạt giống rau, ngươi muốn trồng thì ta lấy cho."
Lục Diên gật đầu, hôm nay nắng to dễ bị say nắng, phải đợi sáng mai mới cuốc đất được.
Về đến nhà, Lục Diên xem lại mẻ mộc nhĩ.
Phơi hơn một canh giờ, những cánh mộc nhĩ vốn mọng nước đã khô héo nhăn nheo lại.
Nắng thế này, ngày mai phơi thêm một ngày chắc là ổn.
Cuối cùng buổi chiều cũng chẳng còn việc gì làm, nàng có thể nghỉ ngơi một chút.
Ngồi dưới góc tường, gió mát thổi tới, nàng không biết đã dựa lưng vào tường ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Chẳng rõ đã ngủ bao lâu, lúc tỉnh dậy chỉ thấy cổ đau nhức vô cùng.
Nhìn trời chắc khoảng từ giờ Thân đến giờ Dậu, không có đồng hồ thật là phiền phức.
Trước đây nàng vốn không biết nhìn giờ thông qua thiên tượng nhưng nguyên chủ thì biết, ký ức của nàng ta vẫn còn trong đầu nàng, dựa vào đó nàng cũng có thể nhìn ra đôi chút.
Nàng đi sờ thử chậu nước phơi ngoài sân thấy đã ấm nóng có thể tắm được rồi.
Nàng bảo Xuân Hoa đi tắm trước, còn mình thì ra ngoài sân bắt đầu đào hố.
Đất không quá cứng, đào một lát cũng xong một cái hố đất.
Nàng đổ hết nước tắm của Xuân Hoa vào hố.
Quan sát một lát, tuy có hiện tượng thấm nước nhưng hằng ngày đều đổ nước vào, chỉ cần duy trì độ ẩm nhất định thì tốc độ thấm sẽ chậm lại, như vậy là có thể chứa được nước.
Quay lại sân, nàng khiêng đệm rơm và chiếu đã phơi nắng về phòng, sau khi phơi xong đệm cỏ đã khô ráo, lòng nàng cũng yên tâm hơn một chút.
Trải xong đệm và chiếu, nàng đốt ngải cứu xông phòng rồi đóng cửa sổ lại. Xông ngải cứu không chỉ đuổi muỗi mà còn phòng được các loại côn trùng nhiều chân khác.
Xong xuôi nàng vỗ phủi tay, thầm nhủ đã đến lúc đi nấu cơm.
Ý nghĩ nấu cơm vừa nảy ra, nàng bỗng sững lại.
Mấy việc này nàng thích nghi nhanh quá mức rồi.
Nhanh đến mức gần như chẳng cần suy nghĩ.
Ngẫm lại chắc là do ảnh hưởng từ ký ức của nguyên chủ, cộng thêm phản xạ tự nhiên không chịu để chân tay nghỉ ngơi.
Cũng có lẽ xuyên không vào cái khởi đầu thảm hại thế này có thể khiến kẻ lười cũng phải chăm chỉ lên.
Bước ra khỏi gian chứa đồ, Hà thái thái bưng nửa bát cám gạo từ trong phòng ra.
Nàng nhìn qua, trong bát cám còn có một quả trứng gà nhỏ.
Hà thái thái đưa bát cho nàng, bảo: "Đập quả trứng này ra, một nửa để nấu cháo, nửa còn lại làm bánh."
Lục Diên gật đầu, trứng gà không lớn lại còn phải chia làm hai, trộn vào trong cám gạo chắc cũng chẳng nếm ra vị gì.
Nhưng sao hôm nay lão thái thái lại hào phóng thế này?
Trứng của hai con gà mái trong sân cơ bản đều để bán lấy tiền, trước đây họ chẳng được nếm một miếng, sao hôm nay bà lại bằng lòng chia sẻ?
Lục Diên vừa suy tính vừa bước vào bếp.
Đợi khi ăn xong bữa tối, đến lúc phải đút cháo cho Kỳ Thịnh và thay quần cho hắn lần nữa nàng mới vỡ lẽ ra, đây đâu phải là động lòng trắc ẩn cho bọn họ ăn, rõ ràng là muốn thu phục lòng người.
Sau khi hiểu ra, Lục Diên thở dài bất lực.
Ăn nhờ ở đậu, cái ăn cũng là của lão thái thái, bà bảo nàng hầu hạ nam nhân trong phòng đó sao nàng có thể từ chối được?
Nàng lắc đầu, đặt bát cháo xuống bắt đầu dọn dẹp cho Kỳ Thịnh.
Đa có một lần kinh nghiệm thay quần cho Kỳ Thịnh nên nàng cũng biết phải làm thế nào.
Lúc thay quần nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú kia, lần này nếu mặt hắn lại đỏ chắc chắn là hắn có ý thức.
Nhưng đợi đến khi thay quần xong, sắc mặt nam nhân vẫn chẳng có chút thay đổi nào.
Chẳng lẽ chuyện đỏ mặt sáng nay chỉ là trùng hợp?
Lục Diên bán tín bán nghi đút cháo cho Kỳ Thịnh rồi mang theo thắc mắc rời khỏi phòng.
Màn đêm buông xuống, có lẽ do hôm nay quá mệt mỏi, Lục Diên nằm trên đệm cỏ khô ráo, nghe tiếng dế mèn và ếch nhái kêu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
*
Trong đêm, lão thái thái trằn trọc không ngủ được lại như thường lệ đi vào trò chuyện với cháu trai.
Kỳ Thịnh cũng từ cơn mê man mà dần có ý thức.
"Thịnh nhi, từ giờ đến lúc con và Tô góa phụ viên phòng còn phải đợi bốn mươi ba ngày nữa, liệu thời gian này có lâu quá không?"
Vừa hồi phục ý thức đã nghe thấy chuyện hoang đường này, Kỳ Thịnh: …
Từ khi nào tổ mẫu hắn đã trở nên nôn nóng như vậy?
Bốn mươi ba ngày không lâu, thật sự không lâu chút nào, thậm chí Kỳ Thịnh cảm thấy có thể hoãn lại vài ba năm cũng được.
Bên tai vẫn là tiếng lẩm bẩm của tổ mẫu.
"Họ Tô này bỗng dưng thay đổi, bà chỉ sợ nàng ta nảy sinh ý định khác, lỡ như gần đến ngày đấy nàng ta lại theo người khác thì biết tính sao?"
Kỳ Thịnh thầm nghĩ như vậy cũng tốt.
"Bà thấy hay là cứ để nàng ta dọn vào ở cùng con trước là tốt nhất. Con có tướng mạo khôi ngô, cơ thể cũng chưa đến mức gầy rộc đi hẳn, đêm đêm nàng ta nhìn ngắm gương mặt con, kiểu gì chẳng có vài phần động lòng."
"Dù sao nàng ta cũng là goá phụ, biết đâu nửa đêm cô đơn lại nảy sinh ý định muốn viên phòng với con, chuyện này cũng không phải không thể xảy ra."
Lời của tổ mẫu thẳng thừng và lộ liễu vô cùng.
Lọt vào tai Kỳ Thịnh nghe thật không thoải mái chút nào.
"Chỉ là chẳng biết khuyên bảo thế nào để Tô góa phụ tự nguyện dọn vào căn phòng này ở."
Nói đến đây Hà thái thái cũng thấy nan giải.
"Thôi cứ đợi thêm chút nữa vậy, ít ra cũng phải nuôi cho nàng ta có tí da tí thịt đã, gầy nhom thế kia nhìn còn khô héo hơn cả bà già này."
Tổ mẫu…
Kỳ Thịnh vừa khó chịu vừa bất lực.
Vì sự miêu tả của tổ mẫu, trong đầu Kỳ Thịnh hiện lên hình ảnh một nữ nhân.
Tóc tai như cỏ úa, da dẻ đen nhẻm, thân hình gầy gò, dáng đi lom khom.
Trong đầu hắn lại hiện thêm một cảnh tượng khác.
Hôm nay một nữ nhân như thế đã lột quần hắn ra và nhìn hắn chằm chằm suốt buổi.
Nghĩ tới đây Kỳ Thịnh chỉ thấy khắp người chỗ nào cũng không thoải mái.
Hà thái thái đang toan tính một kế hoạch táo bạo để giữ chân Lục Diên, còn Kỳ Thịnh thì đang trải qua những cảm xúc vô cùng phức tạp khi trở thành đối tượng bị "nhìn ngắm". Liệu Lục Diên có đồng ý chuyển vào phòng ở cùng Kỳ Thịnh không? Bạn có muốn tôi tiếp tục kể chương tiếp theo không?