Ánh bình minh ló dạng , chim chóc đậu trên cây hải đường đang líu lo ca hát vui vẻ.
Tiếng nước chảy róc rách trên hòn non bộ, hoà cùng tiếng cá vẩy nước khuấy động không gian.
Yến Lăng Tiêu nhận lấy cao Hồi Xuân trong tay Ninh Doanh Linh, sau đó dùng đầu ngón tay thon dài lấy một ít, chậm rãi thoa lên mặt.
Nhưng Ninh Doanh Linh nhìn kiểu gì cũng thấy không ổn. Cao Hồi Xuân quý giá như vậy, thế mà Yến Lăng Tiêu lại có vẻ chẳng mấy để tâm.
Lớp thuốc mỡ trắng đục trên gương mặt sáng sủa của thiếu niên không được tán đều. Điều này làm Ninh Doanh Linh nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.
Lúc này Yến Lăng Tiêu đã đổ đầy máng ăn của Ô Vân Đạp Tuyết, con ngựa thấy vậy thì ăn càng hăng hơn.
Vừa quay người lại, hắn đã thấy Ninh Doanh Linh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Yết hầu Yến Lăng Tiêu khẽ chuyển động, hắn cất tiếng hỏi: "Thuốc cũng bôi rồi, Nhị tiểu thư còn chuyện gì nữa không?"
Ngặt nỗi lần đối mắt này lại khiến trái tim vừa mới bình lặng của Ninh Doanh Linh nảy sinh vô số dây leo, quấn quýt làm lòng nàng ngứa ngáy khôn nguôi.
Lớp thuốc bôi không đều trên mặt Yến Lăng Tiêu thực sự khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
Hết cách, Ninh Doanh Linh bước nhỏ tới bên giếng cổ, múc một thùng nước giếng thanh mát, sau khi rửa sạch tay, nàng chỉ vào chiếc ghế đá bên cạnh, ra hiệu cho Yến Lăng Tiêu ngồi xuống.
Thế nhưng Yến Lăng Tiêu lại như ngọn núi Thái Sơn sừng sững, chẳng mảy may lay động.
Thiếu nữ thấy vậy, chẳng màng đến vết thương ởở chân, cố chấp bước tới cạnh Yến Lăng Tiêu, kiên quyết kiên quyết đẩy hắn qua đó.
Một mùi hươngthoang thoảng ập đến, ngay sau đó cánh tay rắn chắc của thiếu niên truyền tớitừ cánh tay rắn chắc của thiếu niên truyền tới một một cảm giác ấm áp.
Bàn tay Ninh Doanh Linh đã nắm lấy khuỷu tay Yến Lăng Tiêu, đôi môi hồng hé mở: "Yến Lăng Tiêu, chàng qua đây!"
Trong phút chốc, Yến Lăng Tiêu sững sờ tại chỗ, không hiểu chuyện gì.
Ninh Doanh Linh đứng bên cạnh hắn, thực sự không ngờ rằng Yến Lăng Tiêu trông thon gầy mà sức lực lại lớn đến thế, khiến nàng phải tốn không ít công sức.
Sau khi kéo được Yến Lăng Tiêu ngồi xuống ghế đá, Ninh Doanh Linh lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay trắng muốt thêu hình đậu tương tư.
Nhân lúc Yến Lăng Tiêu ngoan ngoãn ngồi đó, Ninh Doanh Linh chậm rãi đứng dậy, nhìn lớp thuốc trên mặt thiếu niên, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, nàng vội dùng chiếc khăn tay lau đi vệt thuốc kia.
Yến Lăng Tiêu ngồi một bên, cảm nhận được một trận tê dại vụn vặt truyền tới nơi cổ, hóa ra là mái tóc đen nhánh của thiếu nữ lay động theo gió, khẽ khàng trêu đùa khiến cổ hắn ngứa ngáy.
Hắn vốn định đưa tay vuốt đi cảm giác ngứa ngáy ấy, lại thấy thiếu nữ trước mặt đang cúi đầu nhìn mình, đôi mắt tinh anh lấp lánh như sóng nước pha chút giận dỗi.
Thiếu niên thấy vậy, hiếm khi chịu ngồi yên trên ghế đá, giống như cây tùng mọc trên vách đá cheo leo, hiên ngang không động đậy.
Ninh Doanh Linh thấy Yến Lăng Tiêu phối hợp như vậy thì trong lòng rất đắc ý. Sau khi lau sạch lớp thuốc hắn tự bôi, nàng mới lấy ra một chút thuốc mỡ từ hũ sứ trắng.
Thiếu nữ tỉ mỉ quan sát vết thương trên mặt Yến Lăng Tiêu, sau đó nhẹ nhàng tán đều lớp thuốc trắng đục cho đến khi nó thẩm thấu hoàn toàn vào da thịt, bấy giờ mới hài lòng mỉm cười.
"Yến Lăng Tiêu, ngươi thật ngốc! Đến bôi thuốc cũng không xong!" Ninh Doanh Linh vừa lòng cất hũ cao Hồi Xuân, không quên buông một câu.
Cho đến khi thấy gương mặt thiếu niên ở ngay sát gang tấc, đôi mắt sáng như tinh tú giữa đêm đông lạnh giá, Ninh Doanh Linh mới nhận ra lúc này mình và Yến Lăng Tiêu đang đứng rất gần nhau.
Đôi mắt thiếu niên chớp chớp, khó hiểu nhìn ngàn vạn vì sao trong mắt thê tử của mình, dường như muốn tìm kiếm bí mật ẩn giấu nơi đó.
Hai đóa mây hồng lại hiện lên trên gò má thiếu nữ, hơi nóng trên mặt không ngừng lan tỏa, cái nóng hầm hập ấy chạy dọc từ mặt xuống, len lỏi vào khắp lục phủ ngũ tạng nàng.
Ninh Doanh Linh chỉ thấy khô họng đắng miệng, vội vàng lùi lại, giữ khoảng cách hơn ba thước với Yến Lăng Tiêu.
Gió mát từng cơn, mùi hương hoa mộc lan thanh khiết trên người thiếu niên hòa lẫn với hương thơm của cao Hồi Xuân, tạo thành một mùi hương đặc biệt.
Hắn phủi bụi trên người, nhìn mái tóc dài ngang thắt lưng của thiếu nữ, nửa ngày sau mới đáp lại: "Chẳng phải nhị tiểu thư nói, gương mặt Thanh Hoài tầm thường lắm sao? Vậy thì chút vết thương trên mặt, dù có để lại sẹo cũng chẳng cần để tâm!"
Thanh Hoài chính là tên tự của Yến Lăng Tiêu.
Hóa ra hắn vẫn còn để bụng!
Ninh Doanh Linh mím môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Nhưng mà ta để tâm!"
Nàng không muốn nợ ân tình của Yến Lăng Tiêu, càng không muốn thấy gương mặt tuấn tú của hắn để lại sẹo.
Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có.
Ninh Doanh Linh lại càng là người đứng đầu trong số đó, nếu để ông trời biết nàng khiến nhan sắc của mỹ nam tử trước mắt vướng chút khuyết điểm, e là sẽ bị thiên lôi dòm ngó mất.
Vả lại, nếu để lại sẹo, đó chẳng phải là minh chứng cho lần nàng và hắn tung hoành trên mã trường sao.
Nàng không muốn Yến Lăng Tiêu cứ nhìn thấy vết sẹo là lại nhớ đến dáng vẻ thảm hại của nàng trên bãi cỏ ngày hôm đó.
Nghĩ đến cảnh hoàng hôn hôm ấy, nàng khập khiễng đi sau Yến Lăng Tiêu và Ô Vân Đạp Tuyết.
Chân đau không dứt, lại sợ Yến Lăng Tiêu không đợi mình mà bỏ mặc nàng giữa ngoại ô, cảm giác sợ hãi ấy nàng chẳng muốn nhớ lại chút nào.
"Thôi đi! Chàng có đủ thứ lý do!" Ninh Doanh Linh làm ẩm cổ họng khô khốc, chậm rãi lên tiếng.
Nhìn hũ cao Hồi Xuân mát lạnh trong tay, nàng định đưa cho Yến Lăng Tiêu, nhưng tay mới duỗi ra được một nửa lại rụt về.
"Sao thế? Nhị tiểu thư không nỡ trả ân tình nữa sao?" Yến Lăng Tiêu mỉm cười hỏi trêu.
Ninh Doanh Linh lắc đầu, nhìn bộ dạng trêu chọc của hắn, nàng càng nắm chặt hũ cao nhỏ trong lòng bàn tay.
"Vốn định đưa cao Hồi Xuân này cho chàng để chàng tự bôi cho tốt. Nhưng bây giờ, ta không yên tâm nữa!" Ninh Doanh Linh nói.
Thiếu niên rót một chén trà đã pha xong, thổi nhẹ hơi nóng bốc lên, rồi nhấp một ngụm trà ấm: "Vậy nên, Nhị tiểu thư hối hận rồi?"
Làn môi Yến Lăng Tiêu được nước trà xanh biếc thấm ướt, dưới ánh nắng phản chiếu lại càng thêm đỏ tươi cuốn hút.
Hương trà bốn phía ngào ngạt, Ninh Doanh Linh nhìn bờ môi thấm nước của thiếu niên, cảm giác khát nước càng thêm mãnh liệt.
Nàng nhìn chằm chằm vào cánh môi Yến Lăng Tiêu, liếm liếm môi mình, phản bác: "Ta mới không nhỏ mọn như vậy! Chỉ là thấy chàng vụng về như thế, ta sợ chàng làm phí của trời! Sau này, đích thân ta bôi thuốc cho chàng là được."
"Thật chứ?"
"Tất nhiên!" Ánh mắt thiếu nữ càng thêm khao khát, nàng lại vô thức liếm đôi môi hồng nhuận.
…
Năm ngày sau, Trấn Quốc Công phủ chăng đèn kết hoa, mở tiệc chiêu đãi tân khách. Khương Đình Ngật ngồi trong thủy tạ, thản nhiên nhìn những khách khứa đến chúc mừng.
Tạ Kiều nhìn quà cáp chất cao như núi, mắt sáng rực, đang cầm bút mực ghi chép lễ vật của khách khứa: "Dư phu nhân tặng một đôi ngọc như ý Đông Hải, Lý tướng quân tặng một đôi áo lông cáo trắng..."
Lúc bận rộn, Tạ Kiều thoáng thấy Khương Đình Ngật đang đứng trên cầu vòm nơi thủy tạ, không biết đang suy tính điều gì.
Gã buông công việc trong tay, bước tới hỏi: "Công tử, hôm nay là sinh thần của người. Lão gia và phu nhân đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm nay, người là thọ tinh công*, nên vui vẻ một chút mới phải."
*Chủ nhân ngày sinh nhật
Khương Đình Ngật nhìn phu thê Trấn Quốc Công đang bận rộn tiếp đón khách khứa, chỉ lắc đầu: "Cũng chỉ là một ngày sinh thần bình thường thôi! Ta đã sớm nói với mẫu thân, cả nhà ăn bữa cơm đơn giản là được."
Nhưng mặc cho Khương Đình Ngật nhấn mạnh nhiều lần, phu thê Trấn Quốc Công vẫn tổ chức yến tiệc long trọng thế này.
Tạ Kiều thấy Khương Đình Ngật vẫn không chút để tâm, chỉ nói đỡ: "Lão gia và phu nhân chắc chắn có nỗi khổ tâm."
Nói xong, gã lại rời đi tiếp khách.
Lúc này, Ngụy Hạc Chi mang theo một bức tranh thủy mặc "Mãnh hổ quy sơn" đến. Sau khi đặt lễ vật xuống, Ngụy Hạc Chi bước tới cạnh Khương Đình Ngật.
Nhìn bức tranh thủy mặc kia, lòng Khương Đình Ngật như thể vừa làm đổ hũ gia vị, ngổn ngang đủ vị.
Gương mặt Ngụy Hạc Chi hiện lên ý cười, y vỗ vai Khương Đình Ngật: "Phù Yến, sinh thần vui vẻ!"
Ánh nước và ánh trăng giao hòa, phản chiếu trên mặt Khương Đình Ngật, hắn ta nhìn nụ cười chân thành của Ngụy Hạc Chi, gượng ra một nụ cười đáp lại: "Hạc Chi huynh có lòng rồi!"
Hôm nay là tiệc sinh thần của Khương Đình Ngật, hiếm khi Hoàng hậu cho Ngụy Hạc Chi nghỉ một ngày. Nhìn Trấn Quốc Công phủ người qua kẻ lại tấp nập, Ngụy Hạc Chi cảm thấy rất thư thái.
Y cười nói: "Dạo này bài vở nhiều quá, ta thực sự gánh không nổi, lại đúng dịp sinh thần Phù Yến, quả thực ta phân thân không kịp, nhất thời chẳng biết nên tặng gì cho phải!"
"Hạc Chi huynh đến đây đã là món quà tốt nhất rồi!" Khương Đình Ngật đáp lời.
Ngụy Hạc Chi lắc đầu, có lẽ vừa vào cửa đã uống vài ly rượu hoa đào, trên người y thoang thoảng chút men say.
Y đặt tay lên vai Khương Đình Ngật, lắc đầu: "Nói thì nói vậy! Nhưng dựa vào giao tình giữa hai ta, đương nhiên người làm huynh trưởng như ta không thể quên quà của đệ!"
Gió mát từng cơn, hơi rượu hoa đào trên người Ngụy Hạc Chi thoảng qua, thấy y có chút say, Khương Đình Ngật đỡ lấy y, chậm rãi ngồi xuống băng ghế dài giữa thủy tạ.
Hoa sen đã sớm tàn lụi, cả đầm sen hơi ngả vàng, chỉ còn vầng trăng sáng giữa lòng hồ.
Ngụy Hạc Chi nhìn bóng mình dưới nước, giọng nói chợt thêm vài phần bi thương, y cười, nụ cười đầy chua chát: "Cũng may Tuế Tuế báo cho ta biết sớm rằng đệ đã để ý bức họa Mãnh hổ quy sơn của một hoạ sĩ vô danh thời tiền triều từ lâu. Ta mới sai người mua lại, đặc biệt làm quà tặng đệ!"
Quả nhiên là nàng!
Trong lòng nảy sinh một cảm giác khó tả, Khương Đình Ngật cưỡng ép đè nén cảm xúc này xuống, ngoài mặt vẫn như cũ: "Ninh Nhị tiểu thư thực sự có lòng!"
Ngụy Hạc Chi mở to mắt, nhìn thẳng Khương Đình Ngật: "Chỉ tiếc là, cuối cùng Tuế Tuế và Phù Yến có duyên không phận!"
Khương Đình Ngật nghe xong, gương mặt vốn bình lặng như mặt hồ bất giác lộ ra vài phần sơ hở, trái tim tựa như mảnh lưới thứ, mặc cho cuồng phong không ngừng len lỏi xâm chiếm, cho đến khi cả trái tim bị một lớp hơi lạnh bao phủ.
Giữa thủy tạ, bầu không khí tức khắc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Khương Đình Ngật thu lại vẻ sơ hở trên mặt, tỏ ra như không có chuyện gì nhìn qua.
Chỉ thấy Trấn Quốc Công phu nhân dẫn theo một thiếu nữ mặc váy bách diệp màu mực, gương mặt rạng rỡ như gió xuân, môi đỏ răng trắng bước tới.
Ngụy Hạc Chi nhận ra ngay, đó chính là Thẩm Chiêu Dung, chất nữ
củ Đức phi nương nương.
"Hôm nay Thẩm đại tiểu thư cũng tới sao?" Ngụy Hạc Chi hỏi.
Lại gần hơn một chút mới thấy Thẩm Chiêu Dung tay cầm quạt tròn, nàng thấy Ngụy Hạc Chi cũng khẽ nhún gối hành lễ.
Mỗi cái liếc mắt nụ cười đều cực kỳ động lòng người.
"Đại hoàng tử cũng ở đây sao?" Trấn Quốc Công phu nhân lộ vẻ khó xử, nhưng vẻ khó xử ấy nhanh chóng biến mất không dấu vết: "Lão gia nhà ta chợt muốn đánh cờ, hay là Đại hoàng tử qua bầu bạn với lão gia vài ván?"
Ngụy Hạc Chi vừa nghe có cờ để đánh, lập tức biến mất tăm không dấu vết.
Trước khi Trấn Quốc Công phu nhân rời đi, bà còn đầy ý tứ nói: "Phù Yến, hay là con đưa Thẩm tiểu thư đi dạo quanh đây?"
Thủy tạ rộng lớn, trong thoáng chốc chỉ còn lại Khương Đình Ngật và Thẩm Chiêu Dung.
Cuối cùng Khương Đình Ngật cũng hiểu ra, hóa ra buổi sinh thần hôm nay là có ý đồ khác!
Tiếng nước chảy róc rách trên hòn non bộ, hoà cùng tiếng cá vẩy nước khuấy động không gian.
Yến Lăng Tiêu nhận lấy cao Hồi Xuân trong tay Ninh Doanh Linh, sau đó dùng đầu ngón tay thon dài lấy một ít, chậm rãi thoa lên mặt.
Nhưng Ninh Doanh Linh nhìn kiểu gì cũng thấy không ổn. Cao Hồi Xuân quý giá như vậy, thế mà Yến Lăng Tiêu lại có vẻ chẳng mấy để tâm.
Lớp thuốc mỡ trắng đục trên gương mặt sáng sủa của thiếu niên không được tán đều. Điều này làm Ninh Doanh Linh nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.
Lúc này Yến Lăng Tiêu đã đổ đầy máng ăn của Ô Vân Đạp Tuyết, con ngựa thấy vậy thì ăn càng hăng hơn.
Vừa quay người lại, hắn đã thấy Ninh Doanh Linh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Yết hầu Yến Lăng Tiêu khẽ chuyển động, hắn cất tiếng hỏi: "Thuốc cũng bôi rồi, Nhị tiểu thư còn chuyện gì nữa không?"
Ngặt nỗi lần đối mắt này lại khiến trái tim vừa mới bình lặng của Ninh Doanh Linh nảy sinh vô số dây leo, quấn quýt làm lòng nàng ngứa ngáy khôn nguôi.
Lớp thuốc bôi không đều trên mặt Yến Lăng Tiêu thực sự khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.
Hết cách, Ninh Doanh Linh bước nhỏ tới bên giếng cổ, múc một thùng nước giếng thanh mát, sau khi rửa sạch tay, nàng chỉ vào chiếc ghế đá bên cạnh, ra hiệu cho Yến Lăng Tiêu ngồi xuống.
Thế nhưng Yến Lăng Tiêu lại như ngọn núi Thái Sơn sừng sững, chẳng mảy may lay động.
Thiếu nữ thấy vậy, chẳng màng đến vết thương ởở chân, cố chấp bước tới cạnh Yến Lăng Tiêu, kiên quyết kiên quyết đẩy hắn qua đó.
Một mùi hươngthoang thoảng ập đến, ngay sau đó cánh tay rắn chắc của thiếu niên truyền tớitừ cánh tay rắn chắc của thiếu niên truyền tới một một cảm giác ấm áp.
Bàn tay Ninh Doanh Linh đã nắm lấy khuỷu tay Yến Lăng Tiêu, đôi môi hồng hé mở: "Yến Lăng Tiêu, chàng qua đây!"
Trong phút chốc, Yến Lăng Tiêu sững sờ tại chỗ, không hiểu chuyện gì.
Ninh Doanh Linh đứng bên cạnh hắn, thực sự không ngờ rằng Yến Lăng Tiêu trông thon gầy mà sức lực lại lớn đến thế, khiến nàng phải tốn không ít công sức.
Sau khi kéo được Yến Lăng Tiêu ngồi xuống ghế đá, Ninh Doanh Linh lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay trắng muốt thêu hình đậu tương tư.
Nhân lúc Yến Lăng Tiêu ngoan ngoãn ngồi đó, Ninh Doanh Linh chậm rãi đứng dậy, nhìn lớp thuốc trên mặt thiếu niên, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, nàng vội dùng chiếc khăn tay lau đi vệt thuốc kia.
Yến Lăng Tiêu ngồi một bên, cảm nhận được một trận tê dại vụn vặt truyền tới nơi cổ, hóa ra là mái tóc đen nhánh của thiếu nữ lay động theo gió, khẽ khàng trêu đùa khiến cổ hắn ngứa ngáy.
Hắn vốn định đưa tay vuốt đi cảm giác ngứa ngáy ấy, lại thấy thiếu nữ trước mặt đang cúi đầu nhìn mình, đôi mắt tinh anh lấp lánh như sóng nước pha chút giận dỗi.
Thiếu niên thấy vậy, hiếm khi chịu ngồi yên trên ghế đá, giống như cây tùng mọc trên vách đá cheo leo, hiên ngang không động đậy.
Ninh Doanh Linh thấy Yến Lăng Tiêu phối hợp như vậy thì trong lòng rất đắc ý. Sau khi lau sạch lớp thuốc hắn tự bôi, nàng mới lấy ra một chút thuốc mỡ từ hũ sứ trắng.
Thiếu nữ tỉ mỉ quan sát vết thương trên mặt Yến Lăng Tiêu, sau đó nhẹ nhàng tán đều lớp thuốc trắng đục cho đến khi nó thẩm thấu hoàn toàn vào da thịt, bấy giờ mới hài lòng mỉm cười.
"Yến Lăng Tiêu, ngươi thật ngốc! Đến bôi thuốc cũng không xong!" Ninh Doanh Linh vừa lòng cất hũ cao Hồi Xuân, không quên buông một câu.
Cho đến khi thấy gương mặt thiếu niên ở ngay sát gang tấc, đôi mắt sáng như tinh tú giữa đêm đông lạnh giá, Ninh Doanh Linh mới nhận ra lúc này mình và Yến Lăng Tiêu đang đứng rất gần nhau.
Đôi mắt thiếu niên chớp chớp, khó hiểu nhìn ngàn vạn vì sao trong mắt thê tử của mình, dường như muốn tìm kiếm bí mật ẩn giấu nơi đó.
Hai đóa mây hồng lại hiện lên trên gò má thiếu nữ, hơi nóng trên mặt không ngừng lan tỏa, cái nóng hầm hập ấy chạy dọc từ mặt xuống, len lỏi vào khắp lục phủ ngũ tạng nàng.
Ninh Doanh Linh chỉ thấy khô họng đắng miệng, vội vàng lùi lại, giữ khoảng cách hơn ba thước với Yến Lăng Tiêu.
Gió mát từng cơn, mùi hương hoa mộc lan thanh khiết trên người thiếu niên hòa lẫn với hương thơm của cao Hồi Xuân, tạo thành một mùi hương đặc biệt.
Hắn phủi bụi trên người, nhìn mái tóc dài ngang thắt lưng của thiếu nữ, nửa ngày sau mới đáp lại: "Chẳng phải nhị tiểu thư nói, gương mặt Thanh Hoài tầm thường lắm sao? Vậy thì chút vết thương trên mặt, dù có để lại sẹo cũng chẳng cần để tâm!"
Thanh Hoài chính là tên tự của Yến Lăng Tiêu.
Hóa ra hắn vẫn còn để bụng!
Ninh Doanh Linh mím môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Nhưng mà ta để tâm!"
Nàng không muốn nợ ân tình của Yến Lăng Tiêu, càng không muốn thấy gương mặt tuấn tú của hắn để lại sẹo.
Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có.
Ninh Doanh Linh lại càng là người đứng đầu trong số đó, nếu để ông trời biết nàng khiến nhan sắc của mỹ nam tử trước mắt vướng chút khuyết điểm, e là sẽ bị thiên lôi dòm ngó mất.
Vả lại, nếu để lại sẹo, đó chẳng phải là minh chứng cho lần nàng và hắn tung hoành trên mã trường sao.
Nàng không muốn Yến Lăng Tiêu cứ nhìn thấy vết sẹo là lại nhớ đến dáng vẻ thảm hại của nàng trên bãi cỏ ngày hôm đó.
Nghĩ đến cảnh hoàng hôn hôm ấy, nàng khập khiễng đi sau Yến Lăng Tiêu và Ô Vân Đạp Tuyết.
Chân đau không dứt, lại sợ Yến Lăng Tiêu không đợi mình mà bỏ mặc nàng giữa ngoại ô, cảm giác sợ hãi ấy nàng chẳng muốn nhớ lại chút nào.
"Thôi đi! Chàng có đủ thứ lý do!" Ninh Doanh Linh làm ẩm cổ họng khô khốc, chậm rãi lên tiếng.
Nhìn hũ cao Hồi Xuân mát lạnh trong tay, nàng định đưa cho Yến Lăng Tiêu, nhưng tay mới duỗi ra được một nửa lại rụt về.
"Sao thế? Nhị tiểu thư không nỡ trả ân tình nữa sao?" Yến Lăng Tiêu mỉm cười hỏi trêu.
Ninh Doanh Linh lắc đầu, nhìn bộ dạng trêu chọc của hắn, nàng càng nắm chặt hũ cao nhỏ trong lòng bàn tay.
"Vốn định đưa cao Hồi Xuân này cho chàng để chàng tự bôi cho tốt. Nhưng bây giờ, ta không yên tâm nữa!" Ninh Doanh Linh nói.
Thiếu niên rót một chén trà đã pha xong, thổi nhẹ hơi nóng bốc lên, rồi nhấp một ngụm trà ấm: "Vậy nên, Nhị tiểu thư hối hận rồi?"
Làn môi Yến Lăng Tiêu được nước trà xanh biếc thấm ướt, dưới ánh nắng phản chiếu lại càng thêm đỏ tươi cuốn hút.
Hương trà bốn phía ngào ngạt, Ninh Doanh Linh nhìn bờ môi thấm nước của thiếu niên, cảm giác khát nước càng thêm mãnh liệt.
Nàng nhìn chằm chằm vào cánh môi Yến Lăng Tiêu, liếm liếm môi mình, phản bác: "Ta mới không nhỏ mọn như vậy! Chỉ là thấy chàng vụng về như thế, ta sợ chàng làm phí của trời! Sau này, đích thân ta bôi thuốc cho chàng là được."
"Thật chứ?"
"Tất nhiên!" Ánh mắt thiếu nữ càng thêm khao khát, nàng lại vô thức liếm đôi môi hồng nhuận.
…
Năm ngày sau, Trấn Quốc Công phủ chăng đèn kết hoa, mở tiệc chiêu đãi tân khách. Khương Đình Ngật ngồi trong thủy tạ, thản nhiên nhìn những khách khứa đến chúc mừng.
Tạ Kiều nhìn quà cáp chất cao như núi, mắt sáng rực, đang cầm bút mực ghi chép lễ vật của khách khứa: "Dư phu nhân tặng một đôi ngọc như ý Đông Hải, Lý tướng quân tặng một đôi áo lông cáo trắng..."
Lúc bận rộn, Tạ Kiều thoáng thấy Khương Đình Ngật đang đứng trên cầu vòm nơi thủy tạ, không biết đang suy tính điều gì.
Gã buông công việc trong tay, bước tới hỏi: "Công tử, hôm nay là sinh thần của người. Lão gia và phu nhân đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm nay, người là thọ tinh công*, nên vui vẻ một chút mới phải."
*Chủ nhân ngày sinh nhật
Khương Đình Ngật nhìn phu thê Trấn Quốc Công đang bận rộn tiếp đón khách khứa, chỉ lắc đầu: "Cũng chỉ là một ngày sinh thần bình thường thôi! Ta đã sớm nói với mẫu thân, cả nhà ăn bữa cơm đơn giản là được."
Nhưng mặc cho Khương Đình Ngật nhấn mạnh nhiều lần, phu thê Trấn Quốc Công vẫn tổ chức yến tiệc long trọng thế này.
Tạ Kiều thấy Khương Đình Ngật vẫn không chút để tâm, chỉ nói đỡ: "Lão gia và phu nhân chắc chắn có nỗi khổ tâm."
Nói xong, gã lại rời đi tiếp khách.
Lúc này, Ngụy Hạc Chi mang theo một bức tranh thủy mặc "Mãnh hổ quy sơn" đến. Sau khi đặt lễ vật xuống, Ngụy Hạc Chi bước tới cạnh Khương Đình Ngật.
Nhìn bức tranh thủy mặc kia, lòng Khương Đình Ngật như thể vừa làm đổ hũ gia vị, ngổn ngang đủ vị.
Gương mặt Ngụy Hạc Chi hiện lên ý cười, y vỗ vai Khương Đình Ngật: "Phù Yến, sinh thần vui vẻ!"
Ánh nước và ánh trăng giao hòa, phản chiếu trên mặt Khương Đình Ngật, hắn ta nhìn nụ cười chân thành của Ngụy Hạc Chi, gượng ra một nụ cười đáp lại: "Hạc Chi huynh có lòng rồi!"
Hôm nay là tiệc sinh thần của Khương Đình Ngật, hiếm khi Hoàng hậu cho Ngụy Hạc Chi nghỉ một ngày. Nhìn Trấn Quốc Công phủ người qua kẻ lại tấp nập, Ngụy Hạc Chi cảm thấy rất thư thái.
Y cười nói: "Dạo này bài vở nhiều quá, ta thực sự gánh không nổi, lại đúng dịp sinh thần Phù Yến, quả thực ta phân thân không kịp, nhất thời chẳng biết nên tặng gì cho phải!"
"Hạc Chi huynh đến đây đã là món quà tốt nhất rồi!" Khương Đình Ngật đáp lời.
Ngụy Hạc Chi lắc đầu, có lẽ vừa vào cửa đã uống vài ly rượu hoa đào, trên người y thoang thoảng chút men say.
Y đặt tay lên vai Khương Đình Ngật, lắc đầu: "Nói thì nói vậy! Nhưng dựa vào giao tình giữa hai ta, đương nhiên người làm huynh trưởng như ta không thể quên quà của đệ!"
Gió mát từng cơn, hơi rượu hoa đào trên người Ngụy Hạc Chi thoảng qua, thấy y có chút say, Khương Đình Ngật đỡ lấy y, chậm rãi ngồi xuống băng ghế dài giữa thủy tạ.
Hoa sen đã sớm tàn lụi, cả đầm sen hơi ngả vàng, chỉ còn vầng trăng sáng giữa lòng hồ.
Ngụy Hạc Chi nhìn bóng mình dưới nước, giọng nói chợt thêm vài phần bi thương, y cười, nụ cười đầy chua chát: "Cũng may Tuế Tuế báo cho ta biết sớm rằng đệ đã để ý bức họa Mãnh hổ quy sơn của một hoạ sĩ vô danh thời tiền triều từ lâu. Ta mới sai người mua lại, đặc biệt làm quà tặng đệ!"
Quả nhiên là nàng!
Trong lòng nảy sinh một cảm giác khó tả, Khương Đình Ngật cưỡng ép đè nén cảm xúc này xuống, ngoài mặt vẫn như cũ: "Ninh Nhị tiểu thư thực sự có lòng!"
Ngụy Hạc Chi mở to mắt, nhìn thẳng Khương Đình Ngật: "Chỉ tiếc là, cuối cùng Tuế Tuế và Phù Yến có duyên không phận!"
Khương Đình Ngật nghe xong, gương mặt vốn bình lặng như mặt hồ bất giác lộ ra vài phần sơ hở, trái tim tựa như mảnh lưới thứ, mặc cho cuồng phong không ngừng len lỏi xâm chiếm, cho đến khi cả trái tim bị một lớp hơi lạnh bao phủ.
Giữa thủy tạ, bầu không khí tức khắc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Khương Đình Ngật thu lại vẻ sơ hở trên mặt, tỏ ra như không có chuyện gì nhìn qua.
Chỉ thấy Trấn Quốc Công phu nhân dẫn theo một thiếu nữ mặc váy bách diệp màu mực, gương mặt rạng rỡ như gió xuân, môi đỏ răng trắng bước tới.
Ngụy Hạc Chi nhận ra ngay, đó chính là Thẩm Chiêu Dung, chất nữ
củ Đức phi nương nương.
"Hôm nay Thẩm đại tiểu thư cũng tới sao?" Ngụy Hạc Chi hỏi.
Lại gần hơn một chút mới thấy Thẩm Chiêu Dung tay cầm quạt tròn, nàng thấy Ngụy Hạc Chi cũng khẽ nhún gối hành lễ.
Mỗi cái liếc mắt nụ cười đều cực kỳ động lòng người.
"Đại hoàng tử cũng ở đây sao?" Trấn Quốc Công phu nhân lộ vẻ khó xử, nhưng vẻ khó xử ấy nhanh chóng biến mất không dấu vết: "Lão gia nhà ta chợt muốn đánh cờ, hay là Đại hoàng tử qua bầu bạn với lão gia vài ván?"
Ngụy Hạc Chi vừa nghe có cờ để đánh, lập tức biến mất tăm không dấu vết.
Trước khi Trấn Quốc Công phu nhân rời đi, bà còn đầy ý tứ nói: "Phù Yến, hay là con đưa Thẩm tiểu thư đi dạo quanh đây?"
Thủy tạ rộng lớn, trong thoáng chốc chỉ còn lại Khương Đình Ngật và Thẩm Chiêu Dung.
Cuối cùng Khương Đình Ngật cũng hiểu ra, hóa ra buổi sinh thần hôm nay là có ý đồ khác!