SAU KHI XUẤT GIA TRÊN ĐƯỜNG NHẶT ĐƯỢC SÁT THỦ TRUNG THÀNH

Chương 10: Ân oán cũ

Avatar Hoa Tím Biếc
2,199 Chữ


Chương 10: Ân oán cũ


“Không nói nữa, động thủ đi.” Hân Hàn nhắm mắt lại, tay nắm chặt thanh kiếm dài, đứng giữa vòng vây, mái tóc dài của hắn được buộc hờ sau đầu, vài lọn tóc rối khẽ lay theo gió.


Lâm Mộc Viễn cũng chẳng buồn nhiều lời, bây giờ không nói, đợi bắt được rồi, thiếu gì cách khiến hắn phải mở miệng.


“Nhàn Vân Sơn Trang làm việc, kẻ không liên quan tránh ra.”


Lời vừa dứt, một đám người tay cầm đao kiếm vây quanh, dân chúng xung quanh vội vàng tản ra để tránh.


Tạ Nguyệt Lăng thấy vậy, trong lòng khẽ động, quyết định vẫn nên bảo toàn bản thân trước đã.


Thế là nàng liếc mắt ra hiệu cho Hân Hàn tự cầu phúc, đáng tiếc Hân Hàn chẳng nhìn thấy. 


Ngay sau đó, nàng xoay người đi, thân hình nhanh nhẹn như thỏ con, luồn lách giữa đám đông rồi biến mất nơi góc phố.


Hân Hàn vừa chuyển động đã áp sát trước mặt Lâm Mộc Viễn, rút thanh kiếm dài trong tay ra khỏi vỏ, ánh sáng của kiếm như rồng, chỉ thẳng vào yết hầu Lâm Mộc Viễn.


Lâm Mộc Viễn hừ lạnh, không lùi mà tiến, song chưởng tung bay, kình phong cuồn cuộn, trao đổi chiêu thức kiếm với Hân Hàn.


Chỉ nghe thấy tiếng kim loại va chạm vang lên không dứt, hai bóng người đan xen, nhanh như chớp, nhất thời khó phân cao thấp.


“Kiếm pháp hay lắm! Nhưng hôm nay, ngươi chết chắc rồi!” Lâm Mộc Viễn quát lớn, hai tay như búa, mang theo thế dời non lấp biển giáng về phía Hân Hàn.


Hân Hàn nghiêng người tránh né, thanh kiếm dài chém xéo, mũi kiếm vẽ nên một đường cong đẹp mắt giữa không trung, đâm thẳng đến thắt lưng Lâm Mộc Viễn.


Lâm Mộc Viễn né được trong gang tấc, suýt soát lắm mới tránh được đòn này, nhưng ống tay áo đã bị rạch toạc, để lộ cánh tay rắn chắc bên trong.


Hắn không dám khinh suất, lay thanh kiếm dài, ánh sáng của kiếm như đang dệt, từng chiêu hóa giải thế công của Hân Hàn. 


Nhưng theo thời gian trôi qua, thể lực hắn dần dần suy kiệt.


Thanh kiếm của Hân Hàn tựa như rồng, đâm thẳng vào ngực Lâm Mộc Viễn, Lâm Mộc Viễn không kịp tránh, chỉ có thể cố đỡ nhát kiếm này, mũi kiếm chạm lòng bàn tay phát ra tiếng “keng” sắc gọn.


Kiếm phong xoay chuyển, đâm thẳng vào vai Lâm Mộc Viễn. Lâm Mộc Viễn phản ứng không kịp, vai trái bị rạch một vết sâu có thể thấy được xương, máu tươi lập tức nhuộm đỏ vạt áo của hắn.


Hai người cùng lùi lại mấy bước, sắc mặt đều hơi tái. Lâm Mộc Viễn nhìn vết thương trên vai, trong mắt lóe lên tức giận, hắn không ngờ mình lại chịu thiệt trong tay tên tiểu tử này.


Hân Hàn không cho hắn ta cơ hội để thở, mượn uy lực còn lại trong đòn đánh này, mũi chân chạm nhẹ mặt đất, thân hình nhẹ như lá rơi nhẹ nhàng bay lên, vài lần tung mình đã thoát khỏi vòng vây, lao nhanh về cuối phố.


“Đừng đuổi nữa, lấy Hoặc Tâm Điệp ra.” Lâm Mộc Viễn ráng cầm cơn đau, ra lệnh cho thuộc hạ lấy đồ ra.


Hoặc Tâm Điệp là loại bướm truy lùng do Nhàn Vân Sơn Trang nuôi dưỡng, có thể nhận ra mùi hương đặc biệt của Nhàn Vân Sơn Trang.


Vừa nãy, trong lúc hai người giao đấu, Lâm Mộc Viễn đã lặng lẽ rắc hương lên người Hân Hàn, vốn cũng cố ý thả hắn đi. Chỉ không ngờ tiểu tử này lại có bản lĩnh thật sự.


Ánh chiều tà dần tắt, mây đỏ rực trên trời bị mây đen nuốt chửng, màn đêm chầm chậm buông xuống.


Hân Hàn dừng chân trước một tiểu viện, hắn đã bỏ ra một lượng bạc nhờ một tiểu ăn mày dẫn đường cho hắn.


Hắn nghĩ lần này nhiệm vụ được giao thật kỳ lạ, không cần mạng người, chỉ cần phế đôi chân của thiếu chủ Nhàn Vân Sơn Trang, lại phải mang theo tín vật mới được tính hoàn thành nhiệm vụ.


Nếu không phải thù lao cực kỳ hậu hĩnh, theo lý Hân Hàn sẽ không nhận loại nhiệm vụ phiền phức như này.


Hắn đến trước cửa gõ vài cái, ba tiếng dài, hai ngắn một dài, ám hiệu đã hẹn trước, một ông lão bước ra mở cửa, mời hắn vào.


Sau khi ông lão mở cửa thì nhỏ giọng nói với Hân Hàn: “Vào đi, lão gia đã đợi lâu rồi.”


Hân Hàn bước vào sân, trong sân trồng mấy khóm trúc xanh bốn mùa, gió nhẹ thổi qua, lá trúc xào xạc vang lên bên tai hắn.


Trong phòng ánh đèn vàng vọt, một nam nhân mặc áo thường ngồi trên xe lăn, gương mặt hắn khô héo, ánh mắt đục ngầu nhưng vẫn sắc bén. 


Rõ ràng là trung niên, trông lại như ông lão về già, trên bàn đặt một hộp gỗ, hẳn là thù lao của nhiệm vụ lần này.


“Đồ đâu?” Người nam nhân đó hỏi, giọng trầm thấp.


Hân Hàn đưa hộp gỗ đã bọc vải kỹ càng ra, lão già bên cạnh vội nhận lấy, đưa cho người nam nhân ngồi xe lăn.


Tín vật của nhiệm vụ chính là gân chân của Lâm Dật Phong, Hân Hàn còn đặc biệt nhờ một đại phu lấy ra giúp.


Vốn dĩ mọi chuyện đã xong, nhưng vị đại phu kia sau đó lại gửi mật báo cho Nhàn Vân Sơn Trang, tiết lộ hành tung của Hân Hàn.


Hân Hàn trên đường bị truy sát, độc trong người hắn lại phát tác, không địch nổi nên trọng thương, may được Tạ Nguyệt Lăng cứu giúp, mới nhờ nàng đưa đến Ung Châu giao nhiệm vụ.


Người kia tên Lâm Mộc Uyên, từng là Tam trang chủ Nhàn Vân Sơn Trang, sau đó mất tích một cách bí ẩn, không rõ tung tích.


Lâm Mộc Uyên mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong, ánh mắt trở nên quái dị, gương mặt trở nên méo mó, phát ra tiếng cười ghê rợn hồi lâu mới dừng lại.


Nhưng những chuyện đó Hân Hàn cũng không thấy được, hắn chỉ muốn giao xong việc rồi rời đi.


Nếu còn kịp, Vân cô nương hẳn chưa rời khỏi Ung Châu, có thể đuổi theo, không biết tiền trong ngân trang còn đủ hay không.


Lâm Mộc Uyên bình tĩnh lại, mỉm cười nói: “Rất tốt, ta từng nghe danh ngươi, nghe nói ngươi chưa bao giờ thất thủ.”


“Đây là thù lao của ngươi.” Lâm Mộc Uyên đẩy hộp gỗ về phía trước mặt Hân Hàn.


“Mộc Sinh Hoa, trong thiên hạ chẳng còn bao nhiêu đâu, ta đã tốn không ít công sức mới mời được ngươi.”


Lão giả trao hộp cho Hân Hàn, Hân Hàn xoay người định rời đi.


“Đệ nhất sát thủ giang hồ Hàn Đao, chẳng lẽ không biết Hoặc Tâm Điệp của Nhàn Vân Sơn Trang sao, ngươi đã trúng Hoặc Tâm Hương, là cố ý dẫn họ tới đây à?”


Lâm Mộc Uyên vuốt ve chiếc hộp trong tay, chậm rãi nói, nhưng ông ta cũng không hề vội vàng, dường như đã sớm đoán được.


Hân Hàn cầm Mộc Sinh Hoa, bỏ thẳng vào miệng nuốt xuống. Năm đó hắn sơ suất khi làm nhiệm vụ, trúng Khiên Cơ Độc.


Tuy ít phát tác, nhưng mỗi lần phát thì đau đến sống không bằng chết, chỉ có Mộc Sinh Hoa mới giúp giảm bớt: “Nhiệm vụ của ta đã kết thúc, không liên quan đến ta nữa.”


Tiếng bước chân dồn dập vang lên phá tan đi sự yên tĩnh trong viện, bên ngoài cửa sổ đã tối đen, rõ ràng có người bao vây.


Hân Hàn hít sâu, xoay người nhảy qua cửa sổ, dựa vào khinh công, hắn đã bay ra ngoài cửa sổ từ lâu.


Lâm Mộc Viễn đứng trong sân, nhìn hướng Hân Hàn biến mất. Hắn ta không ra lệnh truy đuổi, chỉ chậm rãi quay đầu nhìn Lâm Mộc Uyên trên xe lăn.


Dưới ánh đêm, gương mặt Lâm Mộc Uyên càng thêm tiều tụy, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ.


“Tam đệ, nhiều năm không gặp, sao đệ lại trở nên già đến thế.” Giọng Lâm Mộc Viễn mang theo mỉa mai, hắn ta không hề bất ngờ với người tam đệ tốt đã mất tích nhiều năm này, cái gì đến rồi cũng sẽ đến, hận thù vốn là liều thuốc trường sinh tốt nhất trên đời.


“Nhị trang chủ mấy năm nay sống có tốt không? Tìm được nữ tử trong lòng chưa? Làm lưỡi dao trong bóng tối của Nhàn Vân Sơn Trang có vui không?”


Dứt lời, Lâm Mộc Uyên bắt đầu cười không kiểm soát, như là nghe thấy chuyện buồn cười nhất thế gian, cười đến ho sặc sụa, mãi không dừng.


Nụ cười của Lâm Mộc Uyên dần tắt, thay vào đó là một gương mặt lạnh băng: “Sao không nói gì, nhị đệ tốt của ta?”


“Giữa ta và ngươi, đã không còn gì để nói, người đâu, đưa Tam trang chủ về Nhàn Vân Sơn Trang, báo rõ đầu đuôi cho Đại trang chủ.”


Lâm Mộc Viễn xoa chuỗi tràng hạt trên cổ tay, nhắm mắt, phất tay về phía trước, ý là đem người về.


“Đưa hắn về Nhàn Vân Sơn Trang, giao cho Lâm Mộc Duyên.”


Lâm Mộc Viễn nhìn chuỗi phật châu trong tay, suy nghĩ dần bay xa.


Lần đầu gặp Khanh nhi, nàng mới mười sáu, tuổi đẹp như hoa. 


Dung nhan như hoa đào ở độ tuổi kiêu hãnh nhất trong mùa xuân, da trắng mịn, tựa như chỉ cần khẽ chạm vào là sẽ ửng lên sắc đỏ 


Đôi mắt ấy sáng như trăng, thế nhưng lại giấu không biết bao nhiêu mưu ma chước quỷ, khiến hắn bị xoay vòng vòng, mười tám năm vội vã trôi qua, chẳng biết giờ nàng ra sao, đang ở phương nào.


Ngoài thành Ung Châu.


“Lừa con lừa con, cuối cùng chỉ còn lại hai ta thôi, đi nào, tìm chỗ nghỉ chân tử tế.”


Tạ Nguyệt Lăng dắt lừa, vừa đi vừa ngân nga, nghe nói cách đây ba dặm có một trạm dịch, vừa hay nghỉ ngơi vài ngày, hưởng thụ một chút, có tiền rồi đúng là khác hẳn.


Tạ Nguyệt Lăng chọn một trạm dịch hơi cũ, trạm dịch này tuỳ nhìn có hơi tàn, nhưng nó nằm ở vị trí hẻo lánh, vắng vẻ, đúng ý nàng.


Chưởng quầy thấy nàng ra tay hào phóng, liền sắp xếp cho một gian phòng sạch sẽ, còn cho thêm thảo liệu tốt.


Phòng không lớn, một giường gỗ, một chiếc bàn cũ, vài cái ghế xiêu vẹo, được cái cửa sổ sáng, có thể nhìn được cảnh sắc bên ngoài.


Tạ Nguyệt Lăng cho lừa con ăn uống xong, rồi ở phòng bếp nhỏ của trạm dịch lấy một chút cơm. Sau khi lấp đầy bụng thì nàng ngồi bên cửa sổ ngắm hoàng hôn tắt dần.


Đêm xuống, thỉnh thoảng vang lên tiếng chó sủa và vó ngựa xa xa, càng thêm hoang vắng và tĩnh mịch.


Nàng định nghỉ sớm, dù sao cả đường bôn ba nàng cũng thật sự có chút mệt mỏi, nhưng vào lúc nàng tắt đèn chuẩn bị ngủ thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân khe khẽ.


Nàng chưa kịp phản ứng, Lâm Mộc Viễn đã đẩy cửa bước vào. Tim Tạ Nguyệt Lăng giật thót, ánh nến chao đảo, chiếu lên vẻ kinh ngạc trên mặt nàng.


Nàng không ngờ bây giờ trộm cướp lại trắng trợn đến vậy, người còn chưa ngủ đã vào cướp tiền, càng không ngờ hắn chẳng thèm gõ cửa lấy một tiếng mà đã vào, có đạo lý này sao.


Giờ thứ nàng quý nhất chính là đống bạc trong tay, nhìn ai cũng tưởng là đến cướp tiền.


Nhưng mà nhìn kỹ lại, người này không phải là kẻ thù của Hân Hàn sao, chẳng lẽ Hân Hàn thiếu tiền người ta, đem nàng ra thế chấp à.


Tên Hân Hàn đáng chết, không đúng, nghe nói Hân Hàn đã chạy rồi, hay là thấy nàng ở cạnh hắn.


Tưởng hai người có quan hệ đặc biệt, định bắt nàng để uy hiếp Hân Hàn, thật oan quá.


Đối phương còn chưa mở miệng, trong đầu nàng đã nghĩ xong nên nhảy cửa sổ nào.


“Ái chà, vị đại hiệp này, ngài là…”


Tạ Nguyệt Lăng vội đứng dậy, vừa đặt cây nến xuống vừa cố dùng lời nói hóa giải tình huống khó xử.


Thấy hắn mãi không nói, chỉ nhìn chằm chằm nàng. Chẳng lẽ là ham mê nhan sắc của nàng sao, không hợp lý nhỉ, nàng đâu có sắc.


 


0 lượt thích

Bình Luận