Chương 9: Chuồn là thượng sách
Kinh thành, phủ Tạ Quốc Công.
Giữa những lầu son gác tía, ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ lay, cánh hoa đào theo gió rơi lả tả, nhưng cũng không thể che giấu được bầu không khí nặng nề bao trùm trong phủ.
Tạ Khắc Kỷ tựa nghiêng trên chiếc ghế chạm hoa, trong tay nghịch một chén ngọc. Hắn mặc bộ y phục màu tựa trăng non, trên quần áo dùng chỉ xanh thêu đường nét tinh xảo trang nhã.
“Các ngươi, đến một tiểu cô nương cũng trông coi không xong sao?”
Giọng Tạ Khắc Kỷ ôn hòa trầm thấp, nhưng ẩn chứa mũi nhọn sắc bén. Hàm của hắn vuông vức, ánh mắt trong sáng, nhưng lại tựa như con rắn độc nhất của mùa xuân, vẻ ngoài xinh đẹp, bên trong chết người.
Thuộc hạ đồng loạt run lên, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, tên thị vệ dẫn đầu mặt tái nhợt, giọng run rẩy: “Công tử, chúng thuộc hạ đã canh giữ dưới núi nhiều ngày, nhưng không thấy tung tích tiểu thư. Có lẽ… tiểu thư đi đường khác, hoặc trên đường có việc trì hoãn.”
Trong mắt Tạ Khắc Kỷ lóe lên ánh mắt lạnh lùng, khóe môi nhếch cười: “Đi đường khác? Hừ, Bảo Nhi tuy ham chơi, nhưng biết nặng nhẹ. Chỉ sợ các ngươi chưa từng tận tâm.”
Dứt lời, hắn khẽ phất tay áo, chén trà rơi xuống đất, vỡ tan thành vô số mảnh.
“Đi tìm, dù là góc phố ngõ hẻm hay rừng sâu đường mòn, nhất định phải tìm được tiểu thư. Đồng thời báo cho toàn bộ tai mắt trong ngoài kinh thành, giám sát chặt chẽ mọi động tĩnh khả nghi.”
Bọn thuộc hạ nghe vậy, vội quỳ xuống nhận lệnh, rồi lui ra khỏi phòng.
Tạ Khắc Kỷ xoay người đi vào nội thất, thay một bộ cẩm bào chỉnh tề hơn, bên hông đeo một miếng ngọc bội, rất giống miếng ngọc mà Tạ Nguyệt Lăng từng lấy ra.
Vào lúc hắn đang chỉnh lại vạt áo chuẩn bị ra ngoài, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vững vàng, ngay sau đó, Tạ Quốc công, Tạ Tùng Niên bước vào.
“Khắc Kỷ, con có biết vì sao ta đến đây không?” Giọng Tạ Tùng Niên trầm thấp nhưng có lực, uy nghiêm không cho phép nghi ngờ.
Tạ Khắc Kỷ khẽ cười, ánh mắt lóe lên vẻ khinh nhạt, hắn từ từ đứng dậy hành lễ: “Đương nhiên là con biết, phụ thân hẳn là lo lắng con quá thân với Đại hoàng tử, quên mất bản thân mình là thân phận người nhà Tạ gia.”
Tạ Tùng Niên nghe vậy, sắc mặt hơi tối sầm, trong giọng nói mang theo sự chỉ trích: “Con đã biết là vậy, vì sao còn cố chấp? Mẫu phi của Tam hoàng tử mới là cô ruột của con, con thân là người nhà Tạ gia, phải lấy lợi ích gia tộc làm trọng, không được chấp mê bất ngộ.”
Tạ Khắc Kỷ cười lạnh: “Phụ thân nói vậy là sai rồi, con qua lại với Đại hoàng tử là tình bằng hữu, tự có chừng mực. Có phụ thân đứng sau Tam hoàng tử, cần thêm con làm g?”
Tạ Tùng Niên nghe vậy liền thở dài, bất lực trước sự cố chấp của Tạ Khắc Kỷ.
Ông đổi chủ đề sang Tạ Nguyệt Lăng: “Bảo Nhi sao còn chưa về? Nó từ nhỏ yếu ớt, năm đó không nên để nó đi theo lão đạo sĩ kia, nói gì mà đi chữa bệnh, nó chưa từng chịu khổ, cũng không biết những năm qua sống thế nào.”
Tạ Khắc Kỷ thần sắc nghiêm lại rồi nhanh chóng bình tĩnh: “Con đã sai người đi đón muội ấy rồi. Còn về sự an toàn của muội ấy, phụ thân cứ yên tâm, Bảo Nhi thông minh hơn người, Quốc sư từng nói muội ấy gặp chuyện ắt có thể hóa hung thành cát.”
Tạ Tùng Niên gật đầu, dường như là khá hài lòng với câu trả lời của Tạ Khắc Kỷ, nhưng lại nhắc đến chuyện khác: “Ngoài ra, Dương Thận sắp hồi kinh, hôn sự của Bảo Nhi với hắn cũng nên sớm định. Bệ hạ đã nhiều lần nhắc tới chuyện hôn sự của hai đứa nó rồi, Dương gia và Tạ gia môn đăng hộ đối, lại là thanh mai trúc mã, mối hôn sự này có lợi cho cả Bảo Nhi lẫn Tạ gia.”
Tạ Khắc Kỷ nghe vậy, cau mày, ngữ khí có chút không vui: “Phụ thân, hôn sự của Bảo Nhi nên bàn bạc lâu dài. Dương Thận tuy tốt, nhưng Bảo Nhi có tình ý với hắn hay không thì còn chưa rõ.”
“Hôn nhân đại sự do phụ mẫu định đoạt. Bảo Nhi còn nhỏ, hiểu gì là tình yêu? Dương Thận và Bảo Nhi là thanh mai trúc mã, hai nhà môn đăng hộ đối, mối hôn sự này bệ hạ đã nói vậy từ lâu, ta đã quyết rồi.”
Tạ Khắc Kỷ cười lạnh, trong lời nói có chút khiêu khích: “Giống như năm xưa phụ thân bỏ rơi mẫu thân con, cưới mẫu thân của Bảo Nhi sao. Mẫu thân con vì thế mà khó sinh qua đời, phụ thân cũng muốn Bảo Nhi đi vào vết xe đổ ấy ư?”
Tạ Tùng Niên khi nghe lời này, khiến ông không ngừng hồi tưởng lại chuyện năm đó, cả người sững sờ, trong ánh mắt lóe lên sự phức tạp.
“Hỗn láo, Quốc sư đã tính rồi, Bảo Nhi và Dương Thận là nhân duyên trời định, chỉ có thành thân, Bảo Nhi mới có thể bình an.”
Ông hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại: “Chuyện ta và mẹ con không giống với chuyện của Bảo Nhi, năm đó ta có nỗi khổ riêng.”
Tạ Khắc Kỷ cũng không thèm quan tâm đến Tạ Tùng Niên nữa, chỉ chỉnh lại vạt áo rồi sải bước rời khỏi nội thất, để lại Tạ Tùng Niên vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Không lâu sau, Tạ Khắc Kỷ đến Như Ước Lâu.
“Công tử, điện hạ đang đợi ở nhã gian trên lầu.” Người hầu nói nhỏ.
Tạ Khắc Kỷ gật đầu, lên lầu hai. Mở cửa phòng ra, chỉ thấy Đại hoàng tử Tiêu Minh Viễn ngồi bên cửa sổ, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt y, khiến gương mặt thường ngày của y trông càng ôn nhu như ngọc.
“Khắc Kỷ, ngươi đến rồi.” Tiêu Minh Viễn mỉm cười nói, trong giọng nói có chút thân mật và mong đợi.
Tạ Khắc Kỷ tiến lên phía trước, hành lễ: “Điện hạ.”
Tiêu Minh Viễn nhẹ nhàng đỡ tay, ý là không cần đa lễ: “Giữa chúng ta cần gì khách sáo như vậy. Nào, ngồi xuống nói chuyện.”
“Điện hạ, lần này thần đến là có việc cầu xin.”
Tiêu Minh Viễn gật đầu: “Cứ nói.”
Thấm thoắt đã ba tháng kể từ ngày Tạ Nguyệt Lăng xuống núi, lá xanh dần úa vàng, mùa thu năm nay đến sớm, trời trở lạnh.
“Còn giận à, Hân hiệp đại nhân đại lượng, đừng chấp một nữ nhân yếu đuối như ta nữa mà.”
Tạ Nguyệt Lăng lượn trái lượn phải bên cạnh Hân Hàn, thỉnh thoảng thấy hoa đẹp cỏ lạ liền kéo Hân Hàn lại xem.
Từ sau khi nghe nàng kể kết cục Bạch Xà truyện, tên tiểu tử này cứ buồn bã suốt đường.
“Ta không giận.” Hân Hàn cau mày, nắm dây cương con lừa, không cười không nói, hệt như đứa trẻ đang dỗi.
Sau khi hai người thân thiết với nhau, Tạ Nguyệt Lăng cũng càng ngày càng quá trớn, để Hân Hàn dắt lừa cũng không cảm thấy sợ sệt gì.
“Thật không, thật không, vậy sao Hân đại hiệp lại bĩu môi thế?”
“Vì sao Bạch nương tử và ân nhân cứu mạng của cô ấy không thể ở bên nhau mãi mãi.”
Hân Hàn kéo tay áo Tạ Nguyệt Lăng, khó hiểu mà hỏi một câu như vậy.
“Có lẽ, có thể là…thôi vậy, thật ra ta chưa từng nghe, ta chỉ biết kết cục thôi. Thôi được rồi, lần sau ta dẫn ngươi đi nghe vở khác, đảm bảo có một kết cục viên mãn. Ngươi đừng ủ rũ nữa, nhìn như ông già ấy.”
“Ông già?”
Hân Hàn nghe vậy liền vội sờ mặt mình, xác nhận xem bản thân có thật sự là già đi rồi không.
“Đùa thôi, ha ha.”
“Ngươi lừa ta, ngươi nói dẫn ta đi ăn đậu phụ cũng không dẫn đi, nói cho ta đồ tốt cũng không cho, bây giờ lại nói dẫn ta đi nghe hí…”
“Tuổi nhỏ vậy mà nhớ dai thật, yên tâm, bần đạo chưa từng nói dối.” Chưa từng nói dối mới lạ, đợi đến Ung Châu lấy được tiền là chuồn ngay.
“Được rồi mà, ngươi cầm chắc dây vào, đừng để lừa của ta làm ta ngã đấy.”
Hai người cả đường đi đi dừng dừng, thỉnh thoảng Tạ Nguyệt Lăng dừng lại bày sạp ra, giờ thì cũng coi như là đã tới thành Ung Châu.
“Phía trước chính là thành Ung Châu, chúng ta mau đi vào đi.” Tạ Nguyệt Lăng dắt lừa, kéo Hân Hàn, cả đường chạy bước nhỏ đi vào cổng thành.
Hân Hàn bị nàng kéo đi, có chút bất lực, kiếm ở giữa hông hắn sắp vung ra ngoài rồi.
“Cần gì vội như thế, những món ngon sẽ không chạy đi mất đâu.”
Hắn cho rằng Tạ Nguyệt Lăng đang thèm ăn lắm rồi, dù sao mấy ngày nay, đến một nơi là muốn thử đồ ăn đặc sản ở đó, hết tiền rồi thì đi bói quẻ cho người ta, vòng tuần hoàn này cứ lặp đi lặp lại.
“Mau đi đi, gấp lắm rồi, lát nữa nói với ngươi sau.”
Thành Ung Châu phồn hoa hơn so với thành U Châu, trong thành những tòa nhà cao nằm sát cạnh nhau, cửa hàng nối tiếp nhau như vảy cá, người qua kẻ lại tấp nập, náo nhiệt vô cùng, quả không hổ danh là kinh đô phụ của Thượng Kinh.
“Đến Ung Châu rồi, mau đưa tiền đi.”
Vừa đặt chân vào thành Ung Châu, nàng đã đòi Hân Hàn một ngàn lượng bạc.
“Sao mà, gấp vậy, muốn đi đâu mua.”
Hân Hàn tuy là nói như vậy, những vẫn đưa một ngàn lượng bạc ngân phiếu từ trong áo ra, lần mò định đặt vào tay nàng.
Tạ Nguyệt Lăng lấy tiền nói: “Đây là tiền công dẫn ngươi đến Ung Châu, giờ tới Ung Châu rồi, chúng ta từ biệt từ đây đi.”
Tạ Nguyệt Lăng vừa nói vừa cất tiền vào, cầm dây thừng, chuẩn bị rời đi.
“Tiền công đưa ngươi đến Ung Châu. Đến đây rồi, chúng ta chia tay.”
Hân Hàn có chút kinh ngạc, bàn tay vẫn ngây ngẩn dừng lại giữa không trung, có lẽ là không ngờ rằng Tạ Nguyệt Lăng lại cứ như vậy mà rời đi, trên gương mặt hiện lên một cảm xúc khó nói thành lời.
“Vân cô nương định đi đâu, chờ ta xong việc có thể đi cùng, ta cũng muốn đi đến nơi khác, ta còn tiền ở tiền trang, có thể đưa cho ngươi hết.”
Hân Hàn tuôn ra một mạch nhiều lời như vậy, có phần sốt ruột, lời nói cũng trở nên thiếu mạch lạc, gương mặt vốn dĩ tái nhợt ngày thường cũng ánh lên chút ửng hồng.
Tạ Nguyệt Lăng ngẩng đầu nhìn trời, rồi cúi đầu nhìn đất, cuối cùng nhìn Hân Hàn, thở dài, nghĩ là mỗi ngày làm một việc thiện vẫn tốt hơn.
“Thiên hạ không có tiệc nào không tan, duyên phận của ta và ngươi đã tận, hôm nay từ biệt, bần đạo tặng ngươi hai tin coi như là quà đi. Thứ nhất, trong thành có nhiều người dẫn đường, nếu như không biết đường có thể trả tiền để họ dẫn ngươi đi, với võ công của ngươi cũng sẽ không bị lừa đem đi bán đâu. Thứ hai, hôm nay ngươi có hoạ huyết quang, có thể là kẻ thù đến nhà…” Phải cẩn thận rồi, câu sau còn chưa nói ra, một tràng tiếng bước chân dồn dập và nặng nề phá vỡ sự ồn ào xung quanh.
Một đám người nam mặc áo đen vây chặt Hân Hàn và Tạ Nguyệt Lăng, nhiều người như vậy, có lẽ là biết Hân Hàn sẽ đến đây, từ lâu đã mai phục trước rồi.
Người dẫn đầu, thân hình cao to, khuôn mặt lạnh lùng, chính là Nhị đương gia Nhàn Vân Sơn Trang, Lâm Mộc Viễn.
Nghe nói người này mặt lạnh tâm cũng lạnh, gần bốn mươi tuổi nhưng vẫn chưa cưới vợ, cũng không gần gũi với người nhà, luôn làm chuyện dơ bẩn cho Nhàn Vân Sơn Trang
Ánh mắt Lâm Mộc Viễn lạnh lẽo, như gió đông thổi qua lá cây, nhìn thẳng Hân Hàn: “Ngươi chính là kẻ làm Lâm Dật Phong bị thương?”
Nghe vậy, Hân Hàn lần theo hướng phát ra âm thanh giữa đám đông, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lâm Mộc Viễn, rút thanh kiếm dài bên hông chỉ thẳng vào hắn: “Phải.”
Lâm Mộc Viễn hừ lạnh, ánh mắt vô tình lướt ngang qua Tạ Nguyệt Lăng ở bên cạnh, trong ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc.
Nhưng cảm giác này chỉ trong thoáng chốc: “Tại hạ Nhàn Vân Sơn Trang Lâm Mộc Viễn, ta biết Hàn Đao của ngươi nổi danh lẫy lừng, đến cả truy sát của Nhàn Vân Sơn Trang ngươi cũng dám nhận. Ngươi nhận lệnh của ai rồi, nói mau, cho ngươi chết cho một cách sảng khoái.”