SAU KHI XUẤT GIA TRÊN ĐƯỜNG NHẶT ĐƯỢC SÁT THỦ TRUNG THÀNH

Chương 8: Mua thuốc an thai

Avatar Hoa Tím Biếc
2,408 Chữ


Chương 8: Mua thuốc an thai


Người bán bên cạnh bà chủ bưng bát đậu hoa đã làm xong đặt lên bàn: “Cô nương nói vậy là sai rồi, đậu hoa này không phải là đậu phụ chưa thành hình, tuy nó cùng nguồn gốc với đậu phụ, nhưng mỗi thứ đều có cái hay riêng, hương vị hoàn toàn khác nhau. Đậu hoa chú trọng chữ ‘non’, vừa vào miệng là tan; còn đậu phụ thì chú trọng chữ ‘chắc’, ăn có độ chắc hơn.”


Tạ Nguyệt Lăng nghe vậy, bừng tỉnh, cười nói: “Ra là thế, đúng là ta kiến thức nông cạn rồi.”


Đêm đã khuya, việc buôn bán ở quầy cũng thưa dần, người bán bắt đầu trò chuyện phiếm với khách.


“Hai vị là lần đầu đến U Châu nhỉ, nhìn khá lạ mặt, giọng nói cũng không giống người ở đây.” Người đến U Châu để buôn bán rất nhiều, bà chủ cũng đã thấy nhiều người ngoại thành rồi.


Thấy bà chủ nhiệt tình, Tạ Nguyệt Lăng cũng bắt đầu tám chuyện với bà chủ: “Hai người bọn ta đến từ phương Nam đến, không làm ăn buôn bán, coi như du ngoạn bốn phương, hành tẩu giang hồ.”


“Hai vị là huynh muội sao?”


“Ta với hắn à? Coi như là bằng hữu đi.” Tạ Nguyệt Lăng nghĩ một lát, cảm thấy hai chữ bằng hữu là thích hợp nhất, không xa cũng chẳng gần.


Bà chủ nhìn họ nói: “Thật khiến người ta ngưỡng mộ, hồi còn trẻ ta cũng từng mơ ước làm nữ hiệp, nhưng cuối cùng đến cả việc ra cổng thành U Châu cũng không tài nào làm được.”


“Sao lại không làm?” Tạ Nguyệt Lăng mở to mắt nghi ngờ hỏi bà ấy.


Tạ Nguyệt Lăng từ nhỏ một khi muốn làm gì thì nhất định phải làm cho bằng được, chỉ là tốn thêm thời gian và công sức mà thôi.


Bà chủ thở dài, trong mắt thoáng qua một tia bất lực: “Hồi đó nhà nghèo, nữ nhi thì lấy đâu ra cơ hội hành tẩu giang hồ. Sau này lấy phu quân rồi, lại càng không còn cơ hội nữa.”


Tạ Nguyệt Lăng lặng lẽ nghe, ánh mắt nàng dừng trên góc nghiêng của bà, nơi đó mang theo sự an yên của cuộc sống thường nhật.


“Nhưng bây giờ cũng tốt rồi.” Bà chủ cười nói tiếp: “Tuy không thể trở thành nữ hiệp, nhưng đậu hoa của ta ở U Châu này cũng được coi là nhất nhì, cũng coi như có chút danh tiếng.”


“Ngon thật, đậu hoa này thật sự rất ngon, cho ta thêm một bát nữa!”


“Được, muốn bao nhiêu cũng có.” Bà chủ cầm bát, vội vàng đi múc thêm.


Khi họ trở về nhà trọ, đêm đã đen như mực, trong sự tĩnh lặng chỉ còn thỉnh thoảng vang lên tiếng mõ của người đánh canh.


Hân Hàn nghĩ thầm: Tạ Nguyệt Lăng tuổi còn nhỏ, có lẽ không hiểu chuyện phải mua thuốc an thai, mình lớn hơn vài tuổi, cũng nên gánh vác nhiều hơn.


“Ngươi, không dẫn ta đi mua thuốc an thai sao, người có thai đều phải mua mà.”


“Cái gì! Ngươi có thai à? Ngươi không phải là nam sao, hay ngươi là yêu tinh lươn vàng?”


Mặt Hân Hàn lập tức đỏ bừng, vừa tức vừa gấp, chẳng phải trước đó chính nàng nói hắn mang thai sao.


“Không phải ngươi nói đã cướp mất trinh tiết của ta, bắt ta sinh con sao? Chúng ta còn có tiếp xúc da thịt rồi mà.”


Hân Hàn mím chặt môi, nước mắt gần như không kìm được, không hiểu vì sao mặt nóng bừng lên, trước đó hắn còn tưởng là do mang thai, tim cũng khó chịu. Mặt cũng nóng bừng.


“Không phải đâu, đại hiệp. Haizz, là lỗi ta lỗi ta, lúc đó ta nói không rõ ràng, ai ngờ ngươi thật sự không biết, ta tưởng ngươi đùa. Ờm… nam nhân không thể mang thai, chỉ nữ nhân mới có thôi.”


“Vậy… vậy là ngươi có thai rồi sao? Ta đưa ngươi đi mua thuốc an thai nhé.”


Hân Hàn lần mò tay áo Tạ Nguyệt Lăng, muốn kéo nàng đi hiệu thuốc, nhưng hắn cũng không biết hiệu thuốc ở đâu, chỉ đứng ngơ ngác tại chỗ.


“Không phải, Hân đại hiệp, ta? Ngươi? Vài hôm nữa ta mua vài thứ cho ngươi, ngươi tự khắc sẽ hiểu. Chúng ta nhiều lắm chỉ là đánh nhau, không tính là tiếp xúc thân thể.”


Nói xong, Tạ Nguyệt Lăng tức đến mức tự vỗ đầu mình, ban đầu nàng còn định mua mấy quyển tranh xuân cho hắn xem, hoàn toàn không nghĩ tới việc Hân Hàn không nhìn thấy, bảo sao hắn lại ngây thơ như tiểu cô nương vậy.


“Ngươi đừng hỏi nữa, sau này ta sẽ nói cho ngươi. Trời muộn rồi, ngày mai còn việc lớn phải làm, mau về nghỉ đi.”


Tạ Nguyệt Lăng vốn định xoa đầu Hân Hàn để dỗ dành, dù sao dỗ trẻ con đều là xoa đầu, nói vài câu khen ngợi gì đó.


Nhưng nàng lại quên mất Hân Hàn lớn hơn nàng, cao hơn nàng nhiều, tiện tay một cái liền chạm trúng eo người ta.


Chuyện này đúng là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch, bảo nàng không phải là đạo sĩ xấu xa trêu ghẹo công tử nhà lành, đến chính nàng cũng sắp không tin nổi.


Nhưng Hân Hàn dường như thật sự được dỗ rồi, cũng không nói ra những lời “ngông cuồng” nữa, ngoan ngoãn kéo tay áo nàng rời đi.


Sáng hôm sau, chân trời vừa lộ sắc trắng nhạt như bụng cá, U Châu vẫn còn chìm trong yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gà gáy chó sủa phá tan sự tĩnh mịch này.


Tạ Nguyệt Lăng mặc một bộ đồ đạo sĩ cũ, tà áo bay nhẹ, đầu đội đạo quan, bên hông treo mấy chiếc chuông đồng, đây đều là đồ mà nàng mua cách đây hai hôm.


Hai bên đường, dân chúng đã bắt đầu bận rộn, người gánh nước, người đẩy xe chất đầy rau, thỉnh thoảng có người ngẩng đầu nhìn vị tiểu đạo sĩ này, trong mắt đầy vẻ tò mò.


Trước phủ Thứ sử, người đã tụ tập đông nghịt, các quan viên, dân chúng, đạo sĩ lần lượt tụ tập lại, tiếng bàn tán không dứt. Sự xuất hiện của Tạ Nguyệt Lăng gây nên một trận xôn xao nhỏ, quản gia vội vàng ra đón, mặt mày tươi cười, dẫn nàng xuyên qua đám đông mà bước vào trong phủ.


Trong phủ, trên một pháp đài tạm dựng đã bày sẵn đủ loại pháp khí, lư hương, phù chú, gương bát quái, chuông đồng… không thiếu thứ gì, trong không khí tràn ngập mùi hương khói.


Tạ Nguyệt Lăng liếc nhìn xung quanh, phát hiện những đạo sĩ giả gặp hôm qua đều không có mặt, trong lòng thầm nghĩ, chắc giờ họ đã rời thành rồi nhỉ.


Theo lệnh của Thứ sử đại nhân, pháp sự chính thức bắt đầu. Pháp sư Tuệ Viễn bước lên pháp đài, nhắm mắt tĩnh tâm trước, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, tay cầm kiếm gỗ đào nhẹ nhàng múa, vẽ nên từng đường huyền diệu, như đang giao tiếp với sức mạnh vô hình.


Sau đó ông đốt một nén hương, cắm vào lư hương, khói hương lượn lờ bay lên, hòa cùng giọng tụng trầm hùng: “Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Quảng tu ức kiếp, chứng ngã thần thông…”


Dân chúng bên dưới nín thở nhìn theo, không ít người thì thầm cầu nguyện.


Tạ Nguyệt Lăng đứng trong đám đạo sĩ, mặc đồ đạo sĩ giản dị, đứng dưới đài cùng mọi người đồng thanh tụng kinh.


Pháp sự tiến hành được nửa chừng thì trời cũng nể mặt, mây đen kéo đến, sấm sét cuồn cuộn. Tuệ Viễn ném một lá phù đặc chế lên không trung, phù chú lập tức bốc cháy, hóa thành ánh sáng chói lòa, ngay sau đó mưa lớn trút xuống, gột rửa mọi ô uế của trần thế.


Pháp sự được diễn ra mạnh mẽ trên pháp đài, mưa như trút nước, như dải ngân hà bị treo ngược, bao phủ cả thế giới trong một mảnh sương mù mờ ảo.


Sấm chớp thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, chiếu rọi bố cục tinh tế bên trong phủ Thứ sử, hương mùi hương trong lư lay động trong gió mưa, như sợi dây duy nhất nối liền phàm trần với thiên đạo.


Khi câu kinh cuối cùng của Tuệ Viễn vang lên, mưa cũng theo thế dần nhỏ lại, chỉ còn tiếng mưa lất phất, khép lại buổi pháp sự to lớn một cách viên mãn. 


Phủ Thứ sử có giữ lại ăn cơm, Tạ Nguyệt Lăng cũng ở phủ Thứ sử dùng bữa, nhận túi tiền do quản gia chuẩn bị, liền định rời đi.


Ngay lúc sắp đi, pháp sư Tuệ Viễn tránh đám đông đến trước mặt Tạ Nguyệt Lăng, ông ấy đánh giá Tạ Nguyệt Lăng từ trên xuống dưới một lượt, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tiểu hữu, ngươi có biết hành động hôm nay của ngươi đã gây nên không ít sóng gió không?”


Tạ Nguyệt Lăng nghe vậy, nhìn thẳng pháp sư Tuệ Viễn, nếu là người khác, nàng có thể đánh trống lảng để trốn chuyện này.


Nhưng nếu là pháp sư Tuệ Viễn thì không giấu, nói thẳng: “Pháp sư nói, là chỉ việc ta đã báo tin cho những đạo sĩ giả kia.”


Pháp sư Tuệ Viễn hơi mỉm cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận: “Tiểu hữu quả nhiên thông minh. Nhưng ngươi có thể yên tâm, ta không có ý nhúng tay vào chuyện này. Vạn vật thế gian đều có quy luật nhân quả, ta chỉ cần thuận theo thiên đạo, là có thể sống yên phận.”


Nói xong, ông ấy đổi giọng, nửa cười nửa không mà nhìn nàng nói: “Chỉ là mệnh cách của tiểu hữu vô cùng hiếm thấy. Ta xem tướng ngươi, mệnh quý không thể nói. Sau này nhất định hưởng hết một đời vinh hoa phú quý, quyền lực triều dã, phúc lành dài dài.”


Tạ Nguyệt Lăng nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia khác thường, cười nói: “Pháp sư nói vậy là sai rồi. Người tu đạo chúng ta theo đuổi là tự do trong tâm, là trời đất rộng lớn. Nếu vì tư lợi mà bỏ đạo nghĩa trong lòng, thì chẳng phải phụ bộ đồ đạo sĩ này sao? Huống chi vinh hoa phú quý chỉ như mây nổi, chỉ có duy nhất đạo nghĩa và sự theo đuổi trong lòng mới là vĩnh hằng.”


Nói mấy lời đạo lý thì ai mà chẳng nói được, sư phụ giỏi chuyện đó, nhưng ta cũng đâu phải hạng vừa.


Pháp sư Tuệ Viễn nghe vậy, gật đầu cười nói: “Tiểu hữu quả là người có chủ kiến. Bần tăng bái phục, chỉ là, thế sự vô thường, mong tiểu hữu sau này hành sự cẩn trọng.”


Tạ Nguyệt Lăng cười mỉm, chắp tay nói: “Đa tạ pháp sư nhắc nhở. Ta tự có tính toán riêng của mình.”


Lời vừa dứt, nàng quay người định rời đi, nhưng sau khi bước được vài bước thì bị Tuệ Viễn gọi.


Pháp sư Tuệ Viễn hỏi: “Tiểu hữu vì sao lại tu đạo?”


Tạ Nguyệt Lăng hơi quay đầu, đáp: “Tùy tâm mà thôi, ta tu đạo chỉ là vì muốn tu. Nếu một ngày nào đó, ta không muốn, thì sẽ không tu nữa.”


Nàng nói xong câu này liền rời đi, không nói thêm gì nữa, cái kết như vậy, rất hợp ý nàng, một cao nhân phi thường từ thế giới khác.


Buổi sáng Hân Hàn nói muốn nghe hí, nàng liền đưa hắn tới một hí viện nổi tiếng. Giờ việc đã xong, chắc vở hí của hắn cũng nghe gần xong rồi nhỉ.


Khi Tạ Nguyệt Lăng bước vào không ngờ lại thấy cảnh tượng này, Hân Hàn không biết từ lúc nào đã ngồi hẳn lên hàng đầu, xem ra đã tiêu không ít bạc rồi.


“Hân đại hiệp? Đi thôi.”


Tạ Nguyệt Lăng vỗ vai hắn, muốn dẫn hắn đi.


“Vân cô nương, cô đến rồi à, ngồi xuống nghe cùng đi, ta nghe xong vở này sẽ đi.”


Hân Hàn nhắm mắt, trên tay còn cầm chén trà, nếu trên bàn không có thanh kiếm kia của hắn, trông chẳng khác nào một công tử nhã nhặn đi nghe hí.


“Hân đại hiệp cũng biết nghe hí à?”


Thật lợi hại, nàng vốn dĩ cho rằng hắn thật sự là yêu tinh trong núi tu thành người, chuyện gì cũng không biết, thì ra là còn biết nghe hí à.


“Ta biết, ta nghe người khác gọi vở, học theo. Ta cho bạc, bảo họ diễn vở ta thích.”


“Vở gì vậy, ta xem xem.”


“Là vở yêu tinh lấy thân báo đáp ân nhân cứu mạng, nếu ta đã nói sẽ lấy thân báo đáp cô thì cũng nên đến học.”


Lông mày của Hân Hàn dần giãn ra, khóe môi khẽ cong lên, dường như đã chìm vào trong vở diễn


“Bạch… Bạch nương tử sao? Không phải, cái gì mà lấy thân báo đáp chứ, ta khi nào nói thế.”


“Ừm, ngươi nói rồi.” Một tiếng “ừm” kéo dài.


“Không phải, ta… ta đùa thôi, đừng coi là thật chứ.”


Cứ vậy mà nói một lèo lời bậy bạ, lôi ra nhiều chuyện như vậy, Tạ Nguyệt Lăng thật sự có miệng mà khó nói rồi.


“Ừ? Nói rồi thì không được nuốt lời.”


Hân Hàn quay đầu lại, không nhìn Tạ Nguyệt Lăng nữa, tiếp tục chuyên tâm nghe vở hí trên đài. 


Tạ Nguyệt Lăng thấy tên tiểu tử này bắt đầu giả ngu, thật sự tức đến mức chịu không nổi, nghiêng lên phía trước, ghé sát tai hắn thì thầm.


“Bạch nương tử cuối cùng không ở bên ân nhân cứu mạng đâu.”


Hân Hàn toàn thân chấn động, dường như nghe thấy chuyện gì đó mà mình ghét, lại… lại giận rồi.


 


0 lượt thích

Bình Luận