SAU KHI XUẤT GIA TRÊN ĐƯỜNG NHẶT ĐƯỢC SÁT THỦ TRUNG THÀNH

Chương 7: Tụ họp ở chợ đêm

Avatar Hoa Tím Biếc
2,224 Chữ


 


Lương thực cứu trợ vận chuyển đến Cửu Nguyên phải đi qua U Châu, thứ sử dựa vào thế lực phía sau là Vương gia, cấu kết với quan lại U Châu, nuốt mất hơn nửa số lương thực cứu trợ.


Không chỉ vậy, còn âm thầm ép giá thu mua ruộng đất của dân bị nạn, thu nhận không ít dân bị nạn làm ẩn hộ, còn bản thân thì ung dung hưởng phú quý trong phủ.


“Vậy bây giờ các ngươi định làm thế nào?”


“Vẫn như cũ, sống hay chết thì phó mặc cho ông trời.” Gã nam nhân cầm đao ngẩng đầu nhìn trời, đêm nay có rất nhiều sao, xem ra ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời.


Tạ Nguyệt Lăng vuốt ve miếng ngọc bội trong tay, miếng ngọc này có được từ nhiều năm trước, Tạ Khắc Kỷ cũng có một miếng, ngọc chất mịn màng, bóng láng, sáng lấp lánh, rất bắt mắt.


Rất lâu sau Tạ Nguyệt Lăng mới lên tiếng: “Không sợ chết sao, giờ người ta là dao thớt, các ngươi là cá, đi rồi thì không có đường quay đầu đâu.”


“Sợ chứ, ai mà không sợ chết, nhưng khi nghĩ đến cảnh người nhà đói gầy trơ xương, còn đám cẩu quan kia thì say sưa trong tửu trì nhục lâm uống rượu mua vui, thì cũng không còn sợ như vậy nữa.”


“Hèn chi hôm nay ta thấy có họa phá tài.” Tạ Nguyệt Lăng lắc đầu nhìn miếng ngọc trong tay.


“Giờ có ba con đường, một là ta đưa ngọc này cho các ngươi, mang đi cầm, ít nhất cũng được hơn trăm lạng bạc, các ngươi mang về sống yên ổn, buôn bán cũng được, mua đất làm ruộng cũng được, thậm chí đi làm đạo sĩ cũng được. Hai là cầm số tiền này lên kinh cáo trạng, nếu các ngươi có thể cáo trạng thành công, phàm những kẻ có liên quan đều không thoát được, nhưng các ngươi cũng chưa chắc còn mạng mà sống. Con đường cuối cùng là làm theo kế hoạch ban đầu của các ngươi, phó mặc cho ông trời, đánh cược một phen, nhưng ta không cho miếng ngọc này đâu.”


“…Con đường thứ hai mà đạo trưởng nói, có khả thi không? Bọn ta đương nhiên muốn tất cả bọn tham quan đều không thoát được.”


“Nếu các ngươi muốn lên kinh cáo trạng thì phải có chứng cứ, người mà các ngươi bắt giữ trước đó cũng xem như là một nhân chứng. Nếu muốn cáo trạng, phải tìm người thay các ngươi nộp đơn trước, sau đó đánh trống Đăng Văn để kêu oan. Người này phải có quyền thế, có thể trực diện thiên uy, các ngươi mới không bị giết giữa đường.”


Tạ Nguyệt Lăng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Người đó không thể là người của Vương gia, cũng không thể là thông gia của Vương gia, tốt nhất là có thù với Vương gia.”


“Vậy nhất định phải tìm người của Tạ gia rồi.” Tên giả đạo sĩ xen vào nói, thù oán giữa Vương gia và Tạ gia từ lâu đã nổi tiếng khắp thiên hạ.


Mọi người đều cảm thấy hợp lý, lần lượt gật đầu.


“Thật ra tìm người Tạ gia cũng được, nhưng tuyệt đối đừng tìm con trai của Tạ Quốc Công, hắn đã cưới con gái của tam phòng Vương gia rồi.”


“Vị công tử họ Tạ đó là ai vậy, dám đội thù hai nhà mà cưới nữ nhi Vương gia, chậc chậc.”


“Chuyện này không quan trọng, ta đã bói qua rồi, chuyến đi này sẽ không thuận lợi, chúc chư vị thuận buồm xuôi gió.” Tạ Nguyệt Lăng giao ngọc bội cho họ, chắp tay hành lễ cáo biệt.


“Tại hạ Châu Hậu, xin hỏi đạo trưởng tôn danh. Sau này nếu có cơ hội, nhất định đền ơn đáp nghĩa.”


“Bần đạo đạo hiệu Vân Miểu, đền ơn đáp nghĩa thì không cần, nếu sau này còn có thể gặp lại, ta mời các ngươi uống trà.”


“Được.” Người ở đối diện cũng lần lượt chắp tay từ biệt.


Trong viện lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng vẫn lặng lẽ rải lên từng người. Tạ Nguyệt Lăng không nán lại, xoay người rời đi, bóng dáng nàng dưới trăng kéo dài thật dài.


Tạ Nguyệt Lăng đi ra khỏi viện, đêm đã khuya, ánh trăng như nước. Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, mực trời trong vắt, sao trời lấp lánh.


Nàng hít sâu một hơi, mùi đất và cỏ cây tràn ngập trong không khí khiến lòng nàng bình tĩnh hơn nhiều.


Không ngoài dự đoán, nàng thấy Hân Hàn đứng cách đó không xa, nàng từ lâu đã đoán được tiểu mù này sẽ ra tìm mình, chắc là sợ nàng bỏ cuộc nửa chừng.


Hắn cứ vậy mà lặng lẽ đứng dưới gốc cây, thân hình cao như ngọc, bóng dáng dưới tán cây trông cực kỳ cô đơn.


Tạ Nguyệt Lăng đi về phía Hân Hàn, bước chân của nàng nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động nào. Nàng tò mò nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ, tiểu mù này rốt cuộc tìm đến đây bằng cách nào vậy.


“Hù!” Tạ Nguyệt Lăng trốn sau lưng hắn, cố ý dọa hắn một cái.


Dường như Hân Hàn thật sự giật mình, quay đầu lại, trên mặt có vẻ không vui.


Hắn hơi nhíu mày, mắt nhắm chặt, như đang nhắm mắt dưỡng thần, có lẽ vết thương đã khá hơn, trên mặt cũng có chút hồng hào, đôi môi mím chặt cũng hơi ửng đỏ.


Từ đầu đến chân đều toát ra bốn chữ: Ta giận rồi.


“Ôi, tiểu yêu tinh, sao thế, giận rồi à?” Tạ Nguyệt Lăng quay sang hỏi, giọng đầy trêu chọc.


Hân Hàn không đáp, chỉ khẽ hừ một tiếng, quay lưng lại với nàng, tay nắm chuôi kiếm khẽ run, các khớp ngón tay trắng bệch.


Thấy Tạ Nguyệt Lăng cũng không nói gì, trong lòng hắn càng tức, xoay người định bỏ đi.


Tạ Nguyệt Lăng vội tiến lên, nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, rồi dắt hắn đi.


“Ta biết, ta biết, ngươi nghĩ ta định bỏ trốn không đưa ngươi đi Ung Châu nữa chứ gì, ta sao có thể là loại người đó, việc đã hứa thì ta sẽ không nuốt lời, huống chi ta còn chưa lấy được tiền nữa mà.”


Nàng sờ sờ thắt lưng trống rỗng, vẫn có chút tiếc nuối, không biết còn mua được ngọc tốt hơn nữa không.


Hân Hàn không nói gì, rõ ràng không phải vì chuyện này mà giận, vẫn tự mình bước đi.


Tạ Nguyệt Lăng thầm nghĩ: lòng dạ nam nhân cũng khó đoán. Nhưng người ta còn đưa tiền mà, vẫn phải dỗ dành, việc kinh doanh không thể hỏng được.


“Có phải ngươi quên gì rồi không?” Hân Hàn xoắn ngón tay vào vạt áo, dáng vẻ như nàng dâu bị ấm ức. Trước đây hắn nghe nói những phu nhân kia khi mang thai đều được phu quân hết mực yêu thương, chẳng lẽ vì hắn là nam nhân nên nàng…


“À à, ta nhớ ra rồi, ta nói sẽ mua đồ ăn cho ngươi, ta không quên, giờ chúng ta đi nè.” Tạ Nguyệt Lăng kéo tay áo hắn đi về phía chợ đêm. Tuy đã tối, nhưng chợ đêm lại vô cùng náo nhiệt.


Chân mày của Hân Hàn hơi giãn ra, nhưng hắn vẫn còn hơi giận, biểu cảm trên nét mặt vẫn căng cứng.


Hắn bước chậm lại, cuối cùng thỏa hiệp mặc cho Tạ Nguyệt Lăng nắm tay, chậm rãi đi về phía trước. Tạ Nguyệt Lăng đi bên cạnh hắn, vừa đi vừa dỗ hắn, như đang dỗ một đứa trẻ đang hờn dỗi.


Hai người sóng vai đi trên con phố vắng, bóng cây ven đường đan xen, hai bên ngõ là những bức tường nhà dân thường phủ đầy rêu xanh, có một số tường còn có dây leo dày xanh mướt bám như ngọn núi. 


Cây hòe già ven đường khẽ lay trong gió đêm, phát ra tiếng xào xạc, xa xa thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chó sủa, càng trông thấy rõ sự yên tĩnh và bình yên của màn đêm.


Họ đã đến chợ đêm, nơi đèn đuốc sáng trưng, đường phố tấp nập. Mùi thơm của đủ loại đồ ăn vặt xộc vào mũi, khiến bụng Tạ Nguyệt Lăng không khỏi réo lên. Mải khuyên người hướng thiện, nàng lại để đói ngũ tạng của mình.


Trong thành đèn đuốc rực rỡ, phường phố mở khắp nơi. Tầm mắt nhìn đến đâu cũng thấy một mảnh đèn hoa rực rỡ, màu đỏ mềm mại trải mười trượng, tiếng người ồn ào. Trên cửa sổ quán rượu in bóng chén rượu và bóng người qua lại, quán trà bốc khói nghi ngút. Mùi khói pháo hoa lan tỏa khắp con phố.


Tạ Nguyệt Lăng kéo Hân Hàn đến trước một sạp bán kẹo hồ lô.


“Ông chủ, cho một xiên kẹo hồ lô.” Tạ Nguyệt Lăng cười nói với ông chủ.


Ông chủ cười, đưa cho nàng một xiên kẹo hồ lô, những quả sơn trà đỏ au được bọc trong lớp đường, dưới ánh đèn lồng lấp lánh long lanh.


“Đây là kẹo hồ lô, chua chua ngọt ngọt, ngon lắm.” Tạ Nguyệt Lăng lấy một xiên kẹo hồ lô đưa đến trước mặt Hân Hàn.


Nếu hỏi vì sao nàng không mua hai xiên, đương nhiên là vì nàng đang đói, mà kẹo hồ lô lại giúp tiêu hoá thức ăn, nàng không muốn ăn vào lúc này lắm.


Hân Hàn nhận lấy kẹo hồ lô, nhẹ nhàng cắn một miếng, quả nhiên như Tạ Nguyệt Lăng nói, vị chua ngọt vừa miệng.


“Rất ngon.” Hân Hàn khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười hiếm hoi.


Tạ Nguyệt Lăng nổi hứng trêu hắn: “Ngươi có biết đây là màu gì không?”


“Không biết.” Hân Hàn hơi cúi đầu, lại cắn một miếng.


Tạ Nguyệt Lăng thấy thế, nhìn lớp đường trong suốt trên kẹo, giải thích: “Đây là màu đỏ, đèn lồng Tết treo màu đỏ, pháo hoa cũng là màu đỏ, tân nương thành thân mặc cũng là màu đỏ, giống như bầu trời lúc hoàng hôn chiếu xuống, cũng giống đôi má ửng hồng bên bếp lửa mùa đông.”


Sau đó, Tạ Nguyệt Lăng kéo Hân Hàn đến sạp bánh nếp chiên. Chủ quán cắt bánh thành lát mỏng, thả vào chảo dầu sôi, bánh nếp lăn trong dầu, dần chuyển sang màu vàng ruộm, rồi được vớt ra, rắc mè và đường.


Mùi thơm của bánh nếp chiên lan tỏa khắp nơi, sắc vàng dưới ánh đèn trông cực kỳ hấp dẫn, Tạ Nguyệt Lăng mua hai miếng bánh nếp chiên, đưa cho Hân Hàn một miếng.


“Đây là bánh nếp chiên, bên ngoài màu vàng kim, bên trong là màu trắng, mềm dẻo, giống như mặt trăng trên trời.”


Tạ Nguyệt Lăng vừa nói vừa thổi miếng bánh nếp, sau đó cắn một miếng, thưởng thức cảm giác giòn ngoài mềm trong.


Hân Hàn lần đầu ăn bánh nếp chiên, có lẽ trước đây đã từng ăn, nhưng không nhớ hình dạng, cũng không nhớ mùi vị.


Hồi nhỏ, dường như từng có một người phụ nữ dắt hắn đi chợ, mua đồ ăn cho hắn, nhưng quá lâu rồi, hắn không nhớ giọng nói của người đó nữa, cũng không nhớ nữ nhân ấy là ai.


Sau đó bị người ta dẫn đi, hắn chưa từng quay lại chợ để mua đồ nữa. Dù sau này giết người đó, giành được tự do, cũng chưa từng quay lại.


Chuyện ăn uống đối với hắn vốn chỉ là cho có, lúc nhỏ là vì không có gì ăn, có gì ăn nấy, đến bây giờ cũng là có gì ăn đó.


Sau đó họ đến ngồi ở một sạp bán đậu phụ hoa, họ đến muộn nên phải đợi một lát.


Chủ quán múc đậu phụ mềm mịn vào bát, rắc hành lá, rau mùi, rồi chan nhiều nước đường. Mùi hương của đậu phụ hoa hoàn toàn khác với kẹo hồ lô và bánh nếp chiên trước đó, nó mang theo vị ngọt thanh.


Chủ quán là một nữ nhân ngoài ba mươi, trông hiền hòa dịu dàng, làm việc rất gọn gàng.


Tạ Nguyệt Lăng nhìn động tác thuần thục của bà ấy, ánh mắt lóe lên sự mong đợi. Nàng quay sang nói với Hân Hàn: “Đây là đậu phụ hoa, trắng mềm, vừa thơm vừa ngọt.”


“Ngươi từng ăn đậu phụ chưa? Nghe nói đậu hoa là đậu phụ chưa thành hình, ăn có hương vị khác hẳn.”


Tạ Nguyệt Lăng thấy hắn ngơ ngác, nói tiếp: “Lần sau có cơ hội ta dẫn ngươi đi ăn đậu phụ Ma Bà, nghe nói ngon lắm, dù ta cũng chưa ăn bao giờ.”


“Được, lần sau… là khi nào.” Hân Hàn ngẩng đầu nhìn nàng.


“Lần sau chính là lần sau, ngươi cứ yên tâm, ta là người giữ chữ tín nhất.”


 


0 lượt thích

Bình Luận