SAU KHI XUẤT GIA TRÊN ĐƯỜNG NHẶT ĐƯỢC SÁT THỦ TRUNG THÀNH

Chương 6: Dân chạy nạn ở Cửu Nguyên

Avatar Hoa Tím Biếc
2,338 Chữ


Hân Hàn không nói thêm gì nữa, hắn quay người trở về phòng của mình. Phòng của hai người ở đối diện nhau, cách nhau không xa.

Giày của hắn dính một chút đất, giống như là đất mới.

Tạ Nguyệt Lăng nhìn bóng lưng hắn, trong lòng thoáng chốc hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã bị nàng gạt sang một bên.

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Tạ Nguyệt Lăng đã dậy từ sớm, nàng mở cửa sổ ra, một luồng không khí trong lành phả vào mặt. 

Buổi sáng sớm ở thành U Châu, trên đường phố vẫn chưa có người đi lại, chỉ có vài tiểu thương dậy sớm chuẩn bị cho việc buôn bán, giống như một bức tranh thuỷ mặc nhàn nhạt.

Sau khi rửa mặt chải đầu đơn giản, Tạ Nguyệt Lăng liền ra ngoài. Nàng bước đi chầm chậm theo con đường phiến đá, gian hàng của các tiểu thương đều đã bày ra, cũng bày ra đủ loại hàng hoá.

Hôm nay nàng đổi sang một bộ áo nữ tay rộng, vạt áo đối xứng, bên dưới là váy kẻ sọc nhiều màu, vạt váy rộng kéo sát đất, ở eo buộc đai lụa, làm kiểu trang phục của một tiểu nương tử chưa xuất giá.

Nàng đi đến mấy gian hàng túi phúc trừ tà, mấy cái túi phúc đều gần giống nhau, chẳng có gì đặc biệt.

Người bình thường mua túi phúc đều sẽ mua mấy cái đã vẽ sẵn trên gian hàng, vừa rẻ vừa tiện. Ai thành tâm hơn thì sẽ tới gian hàng đạo sĩ xin một cái do chính đạo sĩ vẽ, giá cả sẽ đắt hơn chút. Ai mà thành tâm hơn nữa, có tiền hơn thì sẽ đích thân đến miếu xin, rồi nhờ đại sư làm lễ khai quang, cho qua hương khói.

Tạ Nguyệt Lăng đi khắp các con phố lớn nhỏ ở U Châu nửa ngày trời, cuối cùng dừng lại trước một sạp bói toán ở góc phố.

Sạp này không chuyên bán các loại hàng đồ treo, túi phúc, mà là một sạp xem mệnh.

Trông có vẻ mộc mạc hơn các sạp khác, chỉ dùng một tấm vải cũ kỹ làm khăn trải bàn, trên bàn bày vài lá bùa và một số bùa hộ thân, phía sau là một đạo sĩ trung niên đang ngồi, trông có vẻ rất ít khách.

Tạ Nguyệt Lăng tiến lại gần, thờ ơ hỏi:  “Đạo trưởng, ở đây có túi phúc trừ tà không?”

Đạo sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt hiện rõ vẻ sắc bén trên gương mặt tái nhợt. Ông ta không nói nhiều, chỉ đưa mắt nhìn về phía mặt bàn, nơi đặt mấy chiếc túi phúc.

“Những túi phúc này đều có tác dụng trừ tà, hiệu quả rất tốt.”

Tạ Nguyệt Lăng cầm túi phúc từ trên bàn lên xem, cũng trông có vẻ không có gì đặc biệt.

“Cái túi phúc này bao nhiêu bạc?” Tạ Nguyệt Lăng hỏi.

“Mười lạng bạc.” Đạo sĩ thản nhiên đáp.

“Cái gì? Mười lạng.” Thứ này cùng lắm chỉ bán được vài chục đồng, dù có gắn mác đại sư thì nhiều nhất cũng chỉ một lạng mà thôi.

“Không mua nổi thì đừng xem, mau đi đi.” Ông đạo sĩ đó phẩy tay đuổi người, thoạt nhìn ông ta không phải buôn bán thật tâm lắm.

“Vậy giúp ta xem một quẻ thì sao?”

“Cũng mười lạng.”

“Mười lạng, sao ông không đi cướp luôn đi.” Cả đời này Tạ Nguyệt Lăng chưa từng xem quẻ mười lạng bao giờ.

Nhân lúc ông đạo sĩ đó không chú ý, Tạ Nguyệt Lăng lén đổi với cái túi phúc mà nàng đã mua trước đó.

“Mau đi đi, quý nhân nếu có lòng thành ắt sẽ không chê đắt, đừng làm phiền bần đạo tu hành.” Ông đạo sĩ gõ bàn mấy cái, ý kêu Tạ Nguyệt Lăng để túi phúc trở lại bàn.

Tạ Nguyệt Lăng ném túi phúc lên bàn, giả bộ bất mãn rời đi.

Đến chỗ vắng người, nàng mở túi phúc ra. Quả nhiên, bên trong đựng lá bùa “vẽ loạn xạ”.

Trời dần sụp tối, trên đường phố thành U Châu đèn đuốc bắt đầu sáng lên, dòng người cũng thưa thớt dần. Tạ Nguyệt Lăng lặng lẽ theo sau đạo sĩ kia, bước chân nhẹ nhàng, cố gắng để không phát ra tiếng động.

Đạo sĩ đi khá vội, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn, đi một mạch ra ngoài thành, đi vào một con hẻm nhỏ ven thành. 

Con hẻm ấy hẹp và tối, ánh đèn đường chỉ đủ soi sáng vài bước chân.

Con hẻm thu gọn và tối, ánh sáng đèn đường chỉ có thể miễn cưỡng chiếu sáng được vài bước chân ở nơi xa. Trên bộ đồ đạo sĩ mà tên đạo sĩ mặc có dính chút bụ, rõ ràng là ông ta vẫn chưa quen thuộc lối đi của con hẻm này.

Những ngôi nhà ở hai bên hẻm trông cực kỳ tàn tạ, trên cửa sổ gỗ có vài mạng nhện. Cuối hẻm có một cánh cửa gỗ mục nát, nhìn qua cũng biết tiền thuê hẳn là rất rẻ.

Đạo sĩ đẩy cửa bước vào sân phía sau cánh cửa ấy.

Tạ Nguyệt Lăng đợi một lúc, thử đẩy cửa thì phát hiện cửa không hề khóa, dần dần hé ra một khe nhỏ. Ánh sáng yếu ớt từ bên trong lọt ra ngoài.

Sau cánh cửa là một tiểu viện đơn sơ, tường xung quanh loang lổ, trên mặt đất là bùn, xen kẽ vài cục đá phiến trông cực kỳ lạc lõng. Ở góc tường chất mấy bao lương thực, trông như vừa được vận chuyển tới.

“Đợi đến ngày mai, ta sẽ biến pháp sự ở U Châu thành tang sự.” Một nam nhân có thân hình vạm vỡ nói nhỏ, trong giọng nói của hắn chứa đầy phẫn nộ và gấp gáp.

Một nam nhân khác giọng nhẹ hơn tiếp lời: “Bên phía tam ca cũng đã sắp xếp ổn thỏa rồi.”

“Đợi lửa bốc lớn lên.” Đạo sĩ lạnh lùng nói: “Bọn chó quan đó, một tên cũng không chừa.”

“Nhưng nhiều người như vậy, ta sợ, người của chúng ta đã không còn bao nhiêu nữa.” Một giọng nữ xen vào, mang theo vài phần lo lắng và bất an.

“Sợ cái rắm gì? Cùng lắm thì chết ở đây thôi.” Người nam nhân nói với vẻ mất kiên nhẫn, chính là kẻ đã xuất hiện trong quán trà trước đó.

“Ta khuyên chư vị đừng manh động.”

“Ai?” Một gã nam nhân đang nắm chặt cán đao lập tức quay người lại, ánh lạnh lóe lên trong mắt khiến người ta rợn tóc gáy.

Cánh cửa khẽ bị đẩy ra, Tạ Nguyệt Lăng từng bước tiến vào trong viện. Giày giẫm lên nền đất phát ra tiếng động rất nhẹ, khiến mọi người trong viện chú ý. Bọn họ quay đầu lại, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, trong đó có ba bốn người mặc đồ đạo sĩ.

Tạ Nguyệt Lăng còn chưa kịp mở miệng, một lưỡi đao đã chĩa thẳng vào cổ nàng.

“Ngươi là ai? Sao lại vào được đây?” Gã nam nhân nắm chặt cán đao hỏi.

“Cửa đẩy một cái là mở thôi mà.”  Tạ Nguyệt Lăng mỉm cười, chỉ tay về phía cánh cửa gỗ đang khép hờ.

Người kia hận sắt không thành thép liếc nhìn đạo sĩ kia một cái, còn đạo sĩ thì có chút chột dạ, vội dời ánh mắt đi chỗ khác.

“Các ngươi là dân bị nạn của Cửu Nguyên đúng không?” Dù trong lòng đã đoán ra từ lâu, Tạ Nguyệt Lăng vẫn mở miệng hỏi.

“Đúng thì sao.”

“Ta không có ác ý, chỉ là không đành lòng nhìn các ngươi lao đầu vào chỗ chết thôi.”

“Sao, các ngươi nghĩ giết vài người để tạo thanh thế, tung ra mấy lời đồn về tai hoạ là có thể khiến thứ sử thật sự tin tà ma, quỷ quái à?” Tạ Nguyệt Lăng nhướng mày, nhìn bọn họ nói.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ mục nát, rọi xuống những thân cây già, tạo thành từng mảng sáng loang lổ.

“Ta mặc kệ bọn họ có tin hay không, chỉ cần dân trong thành U Châu tin là được.”

Ánh mắt Tạ Nguyệt Lăng lướt qua từng gương mặt của mấy tên đạo sĩ, nàng khẽ cười, mang theo chút bất đắc dĩ.

“Nếu ta không đoán sai, ngày mai các ngươi cũng nằm trong danh sách pháp sự nhỉ, mấy người tạo ra mấy đạo sĩ giả học lỏm được một hai chiêu, lại cho người của mình ra mặt nâng đỡ, thật cho rằng mọi chuyện kín kẽ không ai nhìn ra à?”

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Tên đạo sĩ giả đó trừng mắt nhìn Tạ Nguyệt Lăng.

“Bần đạo chỉ là một tiểu đạo sĩ du phương có lòng dạ lương thiện mà thôi, tính ra rằng ngày mai các ngươi gặp đại họa, sẽ trúng bẫy của thứ sử, nên đặc biệt đến nhắc nhở đôi lời.” Tạ Nguyệt Lăng vừa nói vừa bấm ngón tay.

“Sao ngươi biết ngày mai là bẫy, ngươi có người trong phủ thứ sử à? Đừng nói với ta là tính ra, lão tử không tin mấy thứ đó.” Người nam nhân cầm đao hoàn toàn không tin lời nàng.

“Thật ra chẳng cần tính toán gì cả, chỉ cần hiểu đôi chút về bốc quẻ là biết ngày mai vốn không phải ngày thích hợp để làm pháp sự, hôm qua mới đúng, muốn làm pháp sự thì đã làm rồi. Nói là ngày mai chẳng qua chỉ để lừa đám đạo sĩ giả các ngươi tự chui đầu vào lưới mà thôi.”

“... Vậy tiểu đạo trưởng làm sao nhìn ra được bọn ta là giả.” Tên đạo sĩ giả kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc mà hỏi.

“Nhìn ra thế nào à? Nhìn một cái là biết ngay, cái bùa này vẽ quá xấu.” Tạ Nguyệt Lăng rút ra lá bùa đã trộm được trước đó cùng lá bùa nhặt được, đưa ra trước mặt bọn họ lắc lắc.

“Cũng gần giống nhau mà, bọn ta đều vẽ theo sách cả.” Đạo sĩ giả nhỏ giọng biện bạch, ngữ khí có chút không cam lòng.

“Khác xa lắm đấy, ngươi nhìn đường nét này, nhìn nét bút này, nếu ta mà vẽ thành thế này, đã sớm bị sư phụ đánh vào tay rồi.” Tạ Nguyệt Lăng nhìn lá bùa trong tay, chê bai mà nói.

Tạ Nguyệt Lăng nhìn họ nghiêm giọng nói: “Tóm lại, đến ta còn nhìn ra được, thì người của thứ sử chắc chắn cũng sớm phát hiện đám các người rồi, đợi đến ngày mai là một mẻ tóm gọn. Không muốn chết thì ngày mai bỏ đi, nghĩ cách khác.”

“Vậy tiểu đạo trưởng, người có mưu kế gì không?”

“Ta có thể có mưu kế gì chứ, ta mới vào thành hôm kia, hôm qua mới nhận pháp sự này, đến cả đường trong thành U Châu ta còn chưa quen.”

Trong viện rơi vào im lặng, chỉ có tiếng côn trùng thỉnh thoảng vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.

“Bọn ta đã đi đến nước này rồi, không còn cơ hội để quay đầu nữa, chuyện đến lúc này, hoặc là bọn chúng chết, hoặc là tôi sống.” Người đàn ông vạm vỡ trầm giọng nói, trong lời lẽ mang theo sự quyết tâm.

Lương thực cứu trợ vận chuyển đến Cửu Nguyên phải đi qua U Châu, thứ sử dựa vào thế lực phía sau là Vương gia, cấu kết với quan lại U Châu, nuốt mất hơn nửa số lương thực cứu trợ.

Không chỉ vậy, Vương thứ sử còn âm thầm ép giá thu mua ruộng đất của dân bị nạn, thu nhận không ít dân bị nạn làm ẩn hộ, còn bản thân thì ung dung hưởng phú quý trong phủ.

“Thôi được rồi, chư vị chi bằng nói rõ đầu đuôi sự việc, nếu có cách, bần đạo nhất định sẽ cố gắng giúp.”

“Bọn ta là dân huyện Lâm Sơn, Cửu Nguyên, Lâm Sơn là huyện nhỏ, bình thường chuyện tốt trong châu cũng chẳng bao giờ đến lượt bọn ta. Thật ra cũng có thể miễn cưỡng sống qua ngày, ai ngờ hạn hán ập đến, mọi người trở tay không kịp.”

“Mọi người không ai thu được lương thực, giá gạo ở các tiệm thì tăng vọt lên trời, trong huyện đã có không ít người chết đói, cả thôn bọn ta chỉ còn lại mấy người bọn ta thôi.”

“Sau đó bọn ta mới biết là triều đình đã phát lương thực cứu trợ, nhưng một hạt cũng không đến tay bọn ta, tất cả đều bị đám chó quan đó nuốt sạch.”

“Bọn ta ngàn dặm đến đây, vốn chỉ muốn giết bọn chó quan ấy, cướp lại lương thực và tiền mà thôi.”

Gã nam nhân cầm đao nhìn thanh hoành đao trong tay, lửa hận trong mắt gần như sắp trào ra ngoài.

“Ai nói với các ngươi rằng Vương thứ sử tham ô lương thực cứu trợ? Rồi ai đưa các ngươi đến đây?”

“Có một đại nhân nói với bọn ta, ông ta không nỡ nhìn bọn ta lâm nạn, còn cho bọn ta ngân lượng.”

“Có vậy là tin rồi à?” Tạ Nguyệt Lăng không khó tin mà hỏi.

“Ban đầu bọn ta cũng nghi ngờ, nên mới cố ý đến U Châu, theo dõi mấy ngày liền, rồi bắt được một tên quan gì đó bên cạnh thứ sử, tra hỏi hắn mấy ngày, hắn mới chịu khai ra rằng tên chó quan kia đã nuốt một lượng lớn lương thực.”

 


0 lượt thích

Bình Luận