XIN ANH XUYÊN LẠI VÀO SÁCH ĐI!

Chương 13:

Avatar Ốc Sên
2,513 Chữ


Tô Quỳnh Quỳnh không ngờ tiệm lẩu nhỏ vào ngày thường lại đông đúc như vậy, dù cô đã cố tình chọn chi nhánh ở vị trí hơi hẻo lánh.

 

Sau khi lên trước lấy số xong, cô khẽ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

 

Chỉ thấy Cung Phược đang khoanh tay trước ngực, gương mặt sa sầm khó chịu, nhưng anh không hề phàn nàn chút nào, chỉ im lặng đứng nhìn dòng người qua lại trước cửa tiệm lẩu bằng ánh mắt chăm chú.

 

Tô Quỳnh Quỳnh cảm thấy dáng vẻ này của anh có chút buồn cười không rõ lý do, bèn nhích lại gần trêu chọc: "Cung tổng, ngài không hài lòng sao?"

 

Cung Phược mím chặt môi, nửa ngày sau mới thốt ra mấy chữ quý như vàng: "Quá đông người."

 

Tô Quỳnh Quỳnh nhướng mày, đưa một ngón tay lắc lắc trước mặt anh: "Không không không, điểm này anh không hiểu rồi."

 

"Nơi nào càng phải xếp hàng chờ ăn hương vị càng tuyệt, chứng tỏ địa điểm lần này tôi chọn chắc chắn ngon như lời đồn!"

 

Vừa nói hai mắt vừa vui vẻ cười cong cong, có chút đắc ý.

 

Cung Phược rũ mắt, nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ sinh động của cô, tâm trạng bực bội bỗng chốc dịu đi vài phần.

 

Nhưng anh vẫn buột miệng đáp lại: "Nhà hàng Michelin chế độ hội viên không cần xếp hàng, vị cũng rất ngon."

 

Tô Quỳnh Quỳnh: Ồ, quên mất, vị nhân vật tiểu thuyết này chưa từng trải nghiệm cuộc sống dân đen như mình.

 

Tiểu thuyết tổng tài nào viết mấy thứ đời thường này cơ chứ.

 

Cô nhăn mặt làm một kiểu biểu cảm không mấy thanh lịch, trực tiếp đâm thủng bong bóng ảo tưởng về cuộc sống thường nhật phi thực tế trước kia của Cung tổng: "Tỉnh lại đi anh trai, hiện tại thậm chí tài sản của anh không đủ bước vào bãi đỗ xe nhà hàng Michelin đâu, nên cứ ngoan ngoãn ở đây xếp hàng đi!"

 

Cung Phược nhìn Tô Quỳnh Quỳnh chống nạnh giả vờ hung dữ, đôi môi mấp máy, cuối cùng anh vẫn lẳng lặng thỏa hiệp, co đôi chân dài ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước cửa tiệm khổ sở đợi tới lượt.

 

Vì vóc dáng cao ráo, chiếc ghế chờ khiến đôi chân dài khủng bố của Cung Phược chẳng biết đặt vào đâu cho thuận, anh ngồi không thoải mái, chốc chốc hỏi Tô Quỳnh Quỳnh bên cạnh xem bao giờ tới lượt họ.

 

Tô Quỳnh Quỳnh nhét mẩu giấy ghi số thứ tự vào tay anh: "Cho anh này, anh tự nghe người ta đọc số ở cửa đi, đến số này là vào được."

 

Cung Phược kẹp mẩu giấy nhỏ giữa ngón tay, thấp giọng đáp một tiếng, bắt đầu tập trung cao độ lắng nghe tiếng gọi số, không làm thêm việc gì khác.

 

Còn Tô Quỳnh Quỳnh sau khi được giải phóng đã lấy điện thoại ra mở trò chơi rút thẻ.

 

Hôm nay đúng lúc trò chơi ra mắt bộ thẻ mới, cô tích góp hơn một trăm lượt rút, dự định thực hiện một ván cược lớn!

 

Trước cửa tiệm lẩu âm thanh ồn ào náo nhiệt, nhưng Cung Phược vẫn lập tức nghe thấy tiếng nhạc vang lên từ điện thoại của người bên cạnh, anh cúi đầu liếc nhìn một cái.

 

Giao diện lòe loẹt màu mè.

 

Người đàn ông vốn không mấy hứng thú với những thứ này, nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

 

Anh rũ mắt tự chìm đắm trong suy nghĩ riêng, không bao lâu sau bên tai vang lên tiếng Tô Quỳnh Quỳnh lầm bầm tức giận: "Chẳng ra làm sao cả! Tức chết đi được!"

 

Cung Phược nhìn sang lần nữa, thấy màn hình điện thoại của Tô Quỳnh Quỳnh đã chuyển sang giao diện khác…

 

Mười lượt rút, Nx9, SRx1 (đã có).

 

Sao có thể xui xẻo tới mức như vậy?

 

Thực tế Cung Phược không hiểu cấp bậc của những thẻ bài này, chỉ theo bản năng cảm thấy trông có vẻ chẳng ra gì.

 

Anh khẽ lắc đầu, không rõ rốt cuộc Tô Quỳnh Quỳnh đang chìm đắm vào điều gì, chẳng lẽ là cảm giác tuyệt vời khi có bàn tay thối đặc biệt sao?

 

Tô Quỳnh Quỳnh thực sự rất đen, đặc biệt khi chơi thể loại trò chơi may rủi này, người khác chỉ cần ba mươi lượt là ra thẻ xịn, còn cô nhất định phải đợi tới mức cạn túi mới xong.

 

Đúng là tiền bạc không cứu nổi vận đen, nạp tiền chẳng đổi được vận mệnh, kẻ nghèo nàn Tô Quỳnh Quỳnh đã nạp vào game vài trăm tệ, sự thật chứng minh đúng là vô dụng.

 

Ván cược lớn này thua thảm hại!

 

Tô Quỳnh Quỳnh thở dài một tiếng ngẩng lên, nhìn thấy Cung Phược đang dán mắt vào màn hình điện thoại mình.

 

Khoảnh khắc đó, cô chợt nảy ra ý tưởng, ánh mắt xoẹt qua một tia sáng, đưa điện thoại đến trước mặt Cung Phược đầy hy vọng: "Hay là anh rút giúp tôi mấy tấm nhé?"

 

Chẳng phải thông thường trên người các tổng tài đều mang theo chút vận may sao?

 

Mặc dù trong tiểu thuyết Cung Ngạo Thiên không phải nhân vật chính, nhưng... thử một chút cũng không mất tiền.

 

Dù sao tài khoản của cô vẫn sót lại hai mươi lượt, lần này cô không định giữ lại nữa.

 

Tô Quỳnh Quỳnh chớp chớp đôi mắt to tròn, từ lúc Cung Phược đến nhà cô, chưa bao giờ anh bị cô nhìn chằm chằm một cách nhiệt tình như vậy, nhất thời cảm thấy vành tai hơi nóng lên.

 

Cung Phược khẽ dời mắt, có chút không dám đối diện với ánh nhìn của Tô Quỳnh Quỳnh, ngoài miệng nói "phiền phức", nhưng tay vẫn thuận thế nhận lấy điện thoại từ cô, theo lời cô hướng dẫn, anh cúi đầu nghiêm túc nhấn vào nút rút mười lần.

 

Hoạt ảnh rút thẻ xuất hiện, trong khoảng thời gian chờ đợi ngắn ngủi, Tô Quỳnh Quỳnh không kìm được chắp hai tay thành khẩn cầu nguyện Cung tổng có thể mang lại vận may bất ngờ.

 

Dáng vẻ mong chờ của cô cứ như thể đang nhìn vào hy vọng duy nhất của nhân loại vào ngày tận thế, khiến Cung Phược cũng thấy hơi căng thẳng theo.

 

Tâm trạng lần này gần như sắp đuổi kịp lần xác thực danh tính của anh.

 

Chờ hoạt ảnh trôi qua, các mặt thẻ lộ diện hoàn toàn.

 

Nx4, SRx3, SSRx3.

 

Tô Quỳnh Quỳnh: !??

 

Cô trợn tròn mắt, đầu không tự chủ được mà sát gần về phía điện thoại, như muốn chui tọt vào màn hình xem đây có phải tỷ lệ nổ thẻ thực sự tồn tại hay không.

 

Ba thẻ vàng!

 

Trong sự nghiệp chơi game của mình, cô chưa từng nghe, chưa từng thấy cú nổ ba thẻ vàng nào như vậy!

 

Ngay cả thẻ SR vốn chỉ bảo đảm có một trong mười lượt cũng ra tận ba tấm!

 

Hơn nữa, không! hề! trùng! lặp!

 

Trong lòng kẻ cuồng thu thập thẻ bài Tô Quỳnh Quỳnh đang không ngừng gào thét chói tai.

 

Cô chộp lấy tay Cung Phược, nước mắt lưng tròng: "Cung tổng, anh quá lợi hại rồi! Sau này anh chính là bàn tay vàng siêu cấp do Tô Quỳnh Quỳnh tôi đặc biệt bổ nhiệm!"

 

Mấy cái trò chia sẻ thẻ may mắn trên Weibo làm sao hiệu quả bằng Cung tổng cơ chứ!?

 

Trong thời gian thất nghiệp Cung Phược rảnh rỗi học được cách lướt mạng, cũng xem qua vài cách nói chuyện đang xu hướng của giới trẻ nên lần này anh thành công hiểu được ý của Tô Quỳnh Quỳnh.

 

Cung Phược cúi đầu nhìn bàn tay mình bị cô gái nắm chặt.

 

Tay cô so với anh rất nhỏ.

 

Trắng trẻo lại mịn màng, mang theo cảm giác mềm mại, giống như dải lụa ấm áp phủ lên trên.

 

Sự phấn khích của Tô Quỳnh Quỳnh khiến lực đạo vô thức siết mạnh, mu bàn tay Cung Phược cảm nhận rất rõ chút lực cỏn còn này, khiến người đàn ông vốn luôn vững như bàn thạch, vui buồn không hiện ra mặt cũng bất giác lộ ra vài phần kiêu hãnh chưa từng trải qua.

 

Cung Phược thản nhiên "ừ" một tiếng, tông giọng không nhịn được khẽ cao lên: "Cũng chẳng có gì khó."

 

Tô Quỳnh Quỳnh đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi sở hữu ba thẻ SSR nên không nhận ra sự thay đổi nhỏ này trong giọng điệu người bên cạnh.

 

Cô ôm điện thoại cười rạng rỡ như đóa hoa hướng dương, nhìn mặt thẻ mới nhận được mà chảy nước miếng: "Hì hì, đều đẹp trai quá đi..."

 

Cái này đẹp, cái kia cũng đẹp, tất cả đều đẹp, hì hì…

 

"Đi thôi, đến lượt chúng ta rồi."

 

Ngay lúc Tô Quỳnh Quỳnh mải mê ngắm nhìn trai đẹp, đầu óc bay tận lên mây, đột nhiên người đàn ông bên cạnh gạt tay cô ra, vô cùng nhiên nắm lấy cánh tay kéo cô đứng dậy, cố tình nhìn cô cất điện thoại đi mới bình thản thu hồi tầm mắt.

 

Đẹp trai sao?

 

Anh thấy cũng thường thôi.

 

Tô Quỳnh Quỳnh "ồ" một tiếng, nhét điện thoại vào túi xách, dự định buổi tối về nhà mới chiêm ngưỡng kỹ diện mạo thẻ mới, hoàn toàn không hay biết cái liếc mắt vừa rồi của Cung Phược.

 

Tô Quỳnh Quỳnh dẫn người đi vào tiệm, hai người đi theo nhân viên phục vụ tới chỗ ngồi.

 

Chỗ ngồi của lẩu xoay không ngăn cách được thiết kế theo kiểu mọi người đều ngồi thành một dãy sát vòng xoay, hai chỗ trống dành cho họ nằm ngay cuối dãy này.

 

Tô Quỳnh Quỳnh cân nhắc việc Cung tổng chưa từng trải nghiệm cách ăn uống độc lạ này nên chu đáo để anh ngồi phía trong, nể tình "bàn tay vàng" vừa rút ra ba thẻ vàng của anh mà bắt đầu dạy anh cách quét mã gọi món.

 

"Anh quét cái mã trên bàn này trước, sau đó chọn loại nước lẩu muốn ăn, chỗ nào đánh dấu hình quả ớt nhỏ là có vị cay, càng nhiều quả ớt thì càng cay, đừng chọn nhầm nghe chưa? Tiếp theo là..."

 

Cô cẩn thận dạy từng bước một, đến việc pha nước chấm cô hào phóng nói có thể tự mình bao trọn gói phần giúp Cung tổng, dù sao đây mới là cách dùng bữa quen thuộc của anh, được người khác phục vụ tận răng.

 

Cung Phược không nói gì, chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng liếc nhìn những chiếc bát nhỏ đủ màu sắc lướt qua trước mặt, trên mặt không nhìn ra đang suy nghĩ điều gì.

 

Ngay khi buổi dạy học ngắn ngủi của Tô Quỳnh Quỳnh sắp kết thúc, đột nhiên cô nghe thấy hai cô gái ngồi phía bên kia đang thì thầm bàn tán.

 

"Tiếc quá đi mất, đẹp trai thế kia mà hình như bị ngốc."

 

"Đúng thế đúng thế, bên cạnh chắc là bạn gái nhỉ? Đối xử với anh ta tốt thật đấy, kiên nhẫn ghê."

 

Tô Quỳnh Quỳnh: ?

 

Cung Phược: ??

 

Tiệm lẩu vốn dĩ luôn ồn ào náo nhiệt, có lẽ hai cô gái kia nghĩ người bên cạnh sẽ không nghe thấy lời thì thầm của mình, nhưng trớ trêu thay, hai người bị bàn tán lại nghe rõ mồn một không sót chữ nào.

 

Tô Quỳnh Quỳnh cảm nhận được sắc mặt Cung Phược hết đỏ lại xanh.

 

Vừa rồi còn là Cung tổng lương năm mươi vạn tệ, thoắt cái trong mắt người ta đã biến thành kẻ ngốc.

 

Chuyện này rơi vào ai mà chịu đựng nổi cơ chứ.

 

Có điều thực sự... buồn cười quá đi mất ha ha ha.

 

Sợ Cung Phược nổi trận lôi đình, Tô Quỳnh Quỳnh phải dùng hết sức bình sinh mới nhịn được cười, khẽ ho hai tiếng: "Cái đó, tôi sang bên kia pha nước chấm trước, lát nữa mang về cho anh một bát luôn nhé?"

 

Lúc nãy Cung Phược vốn định đồng ý, giờ phút này gương mặt lạnh tanh dứt khoát từ chối: "Không cần, tôi tự đi."

 

Nói xong anh không quên liếc nhìn hai cô gái vừa nhỏ to tâm sự kia một cái.

 

Nếu ánh mắt có thể hóa thành thực thể, ánh mắt của Cung tổng đã có thể phóng ra hai con dao rồi, chỉ tiếc hai cô nàng kia đã cúi đầu nhìn điện thoại gọi món, chẳng hề hay biết sát khí của anh.

 

Tô Quỳnh Quỳnh chỉ thấy mặt Cung Phược càng thêm khó coi.

 

Cô sợ nhìn thêm chút nữa bản thân sẽ phát nổ vì nhịn cười mất, vội vàng đứng dậy chuồn lẹ đến quầy gia vị.

 

Dù ngoài miệng vô cùng tin tưởng khả năng phát nước chấm Cung tổng, nhưng Tô Quỳnh Quỳnh vẫn chu đáo pha thêm một bát nước chấm mang về.

 

Qua quãng thời gian chung sống vừa rồi, cô đã hiểu sơ khẩu vị của Cung Phược.

 

Sự thật chứng minh hành động lo xã này của cô cực kỳ đúng đắn.

 

Đừng nhìn dáng vẻ ở nhà nấu nướng thành thạo của Cung Phược, thực tế khi đứng trước quầy gia vị anh hoàn toàn mù tịt, cuối cùng mỗi thứ bỏ vào một ít, tạo ra một bát nước chấm hương vị khó nói hết bằng lời.

 

Anh chỉ vưag nếm thử một miếng đã lẳng lặng đẩy sang một bên, sau đó cố gắng ra vẻ tự nhiên kéo bát nước chấm khác mà Tô Quỳnh Quỳnh đặt ở giữa hai người về phía mình.

 

Tô Quỳnh Quỳnh cười thầm, không buồn vạch trần Cung tổng.

 

Suốt quá trình dùng bữa sau đó, không biết có phải vì lời bàn tán của hai cô gái kia không, Cung Phược như đứa trẻ, toàn tâm toàn ý học theo dáng vẻ Tô Quỳnh Quỳnh, tự mình lấy đồ ăn từ vòng xoay bỏ vào nồi lẩu, cả buổi không để cô nhúng tay giúp đỡ thêm lần nào.

 

Dáng vẻ ấy cứ như muốn hai người từ nay về sau cắt đứt quan hệ, ở giữa vạch ra một con sông ngăn cách nhằm chứng minh Cung tổng hoàn toàn có khả năng tự lực cánh sinh.

 

Dù sao đi nữa, bữa lẩu nhỏ này cũng coi như kết thúc thuận lợi.

 

Cung Phược thanh toán hóa đơn cho cả hai, sau đó rời tiệm lẩu đi bộ về nhà, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, một ngày bình thường cứ thế trôi qua.

 

Ngoại trừ việc giữa đường hai người vô tình bắt gặp đối tượng xem mắt của Tô Quỳnh Quỳnh.


3 lượt thích

Bình Luận

Meyyhoangg
8 giờ trước
Truyện cuốn điên lên thiệt trời ơi
Voicoi
1 ngày trước
Chờ mãi mới có chương mới. Nên đang khuya rồi vẫn cố đọc tiếp.